Trên đường trở về, Mạnh Ngôn Khê không ngủ nữa.
Đã gần 10 giờ tối, người đi bộ trên đường thưa thớt dần, nhưng dòng xe cộ vẫn tấp nập, đèn hậu đỏ rực nối thành một dải dài. Trong khoang xe kín đáo, thi thoảng có ánh đèn đường hắt vào, chớp nhoáng soi sáng góc nghiêng anh tuấn của người đàn ông.
Mạnh Ngôn Khê kẹp điện thoại giữa những ngón tay, lơ đãng xoay tròn, câu được câu chăng trò chuyện với cô.
"Về nước bao giờ?"
"Đầu năm nay."
"Học kỳ trước tôi có đến trường các cậu, không gặp cậu."
Kim Chiêu đáp: "Về nước xong tớ mất nửa năm tìm việc, đến cuối học kỳ 1 mới chính thức đi làm."
Mạnh Ngôn Khê: "Tiến sĩ du học về mà tìm việc cũng khó thế à?"
Kim Chiêu nhăn mũi: "Cạnh tranh khốc liệt lắm."
Hai chữ này cô nói ra đầy cảm xúc chân thật. Nhớ lại nửa năm ròng rã đi rải hồ sơ phỏng vấn, cảm giác như phải uống một bát thuốc bắc vừa đắng vừa tanh nồng, vất vả lắm mới nuốt trôi, tuyệt đối không muốn nếm lại lần thứ hai.
Không khí rơi vào trầm mặc ngắn ngủi, Mạnh Ngôn Khê lại hỏi: "Nghiên cứu thơ ca à?"
Kim Chiêu ngớ người một chút, nhìn theo ánh mắt anh đến ba cuốn giáo trình đặt bên cạnh, vội giải thích: "Không phải, đây chỉ là môn tự chọn, giáo trình đại cương thôi."
"Tôi đoán cũng không phải."
Kim Chiêu khó hiểu: "Tại sao?"
Yết hầu Mạnh Ngôn Khê chuyển động, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng lại kìm lại.
Kim Chiêu nghi ngờ chắc anh định phun ra câu gì độc địa lắm, nhưng nể tình hai người chưa thân thiết đến mức đó nên mới nuốt xuống.
Nhưng cuối cùng anh cũng chẳng tha cho cô, buông một câu nhẹ bẫng: "Cậu không tự ngẫm lại vấn đề này à?"
Kim Chiêu: "…"
Ngẫm rồi, sao lại không ngẫm chứ.
Chính vì cô tự biết mình thẳng như ruột ngựa, không lãng mạn, học mấy môn đại cương thì được, chứ bảo đi đào sâu vào những tầng ý nghĩa dịu dàng ẩn sau thơ ca thì quá sức gian nan, nên cô mới không chọn nghiên cứu thơ ca.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cô tự ngẫm là chuyện của cô, bị anh hỏi vặn lại thế này, tính sát thương không cao nhưng tính sỉ nhục lại cực mạnh.
Thảo nào đến giờ vẫn ế, đúng là uổng cho cái mặt tiền đẹp đẽ mà lại mọc ra cái miệng như thế.
Một tay anh gác lên chân, chiếc điện thoại trong tay cứ xoay qua xoay lại, không ngừng thu hút sự chú ý của cô. Nhìn cảnh ấy, cô vốn định chủ động xin kết bạn WeChat. Tuy có hơi chột dạ, nhưng dù sao cũng là bạn học cũ, anh lại vừa giúp cô một việc lớn, cô chủ động xin liên lạc chắc cũng không đường đột quá nhỉ?
Nhưng thôi bỏ đi, cô sợ bị anh nói cho tức chết.
Không gian lại chìm vào im lặng, Mạnh Ngôn Khê khẽ hắng giọng, hỏi tiếp: "Nghiên cứu cái gì?"
Kim Chiêu mặt vô cảm: "Sắt thép."
Mạnh Ngôn Khê: "…"
Không biết anh không hiểu thật hay giả vờ, im lặng ba giây rồi thong thả hỏi lại: "Thép đã tôi thế đấy à?"
Kim Chiêu nghẹn lời trong tích tắc, không biết là do bị anh làm cho cạn lời hay buồn cười thật.
Cô nói thật: "Nghiên cứu Shakespeare."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!