Chương 3: (Vô Đề)

Trường Trung học Phụ thuộc trường Đại học Tuế Nghi (gọi tắt là Trường Trung học Phụ thuộc) được mệnh danh là trường cấp ba tốt nhất toàn tỉnh. Trong giới phụ huynh thường truyền tai nhau một câu: "Vào được Trường Trung học Phụ thuộc coi như đã đặt một chân vào cổng trường đại học trọng điểm."

Ngôi trường này áp dụng chế độ phân loại lớp học khắc nghiệt đến mức khiến học sinh phải "cuốn" sống "cuốn" chết. Căn cứ vào thành tích cuối mỗi học kỳ, học sinh toàn khối sẽ bị luân chuyển giữa các lớp Song song, lớp Thực nghiệm và lớp Mũi nhọn. Đặc biệt, trên đỉnh "thần đàn" của trường còn có một lớp A huyền thoại, là nơi mà các bậc phụ huynh tôn sùng như tín ngưỡng. Nghe đồn học sinh của lớp này tệ nhất cũng phải đỗ vào các trường đại học thuộc nhóm 985.

Sàn là 985, còn trần thì không thể đo đếm được.

Không chỉ dừng lại ở việc học trường đại học nào, mà nghe đâu từng có một cựu học sinh lớp A, nay là một doanh nhân thành đạt nhưng ít ai biết tên, đã quay lại quyên góp cả một tòa nhà cho trường.

Kim Chiêu vào lớp A năm lớp 11.

Mùa hè năm ấy, thành phố Tùy Nghi nóng như đổ lửa. Sáng sớm, không khí còn vương chút hơi mát nhưng tiếng ve trên những tán cây ngô đồng đã râm ran không dứt.

Từ 7 giờ 20 đến 7 giờ 50 là giờ truy bài buổi sáng của trường. Kim Chiêu bước đến trước cửa văn phòng của cô giáo Trần Thuật – chủ nhiệm lớp A, trong tiếng đọc bài vang vọng khắp nơi.

Cuối học kỳ 1 năm lớp 10, cô xếp hạng 36 toàn khối, sang học kỳ này được chuyển lên lớp A. Hôm nay là ngày đầu tiên đi học sau kỳ nghỉ hè, Kim Chiêu đến lớp A để báo danh.

Các giáo viên cùng tầng dùng chung một văn phòng lớn. Giờ này giáo viên bộ môn chưa đến, còn giáo viên chủ nhiệm thì đang quản lớp truy bài, nên giọng cô Trần Thuật vọng ra từ bên trong nghe có chút vang vọng.

"Em và Mạnh Ngôn Khê đang hẹn hò phải không?"

Kim Chiêu vừa giơ tay định gõ cửa thì nghe thấy ba chữ "Mạnh Ngôn Khê", ngón tay khẽ cong lên rồi khựng lại giữa không trung.

Ở trường Trung học Phụ thuộc, chắc chẳng ai là không biết Mạnh Ngôn Khê. Thực tế, với tần suất xuất hiện dày đặc trên bảng vàng danh dự và diễn đàn trường, e là đến con mèo hoang trong trường cũng từng nghe qua danh tiếng của cậu.

Cô ngước mắt lên, tầm nhìn tự nhiên lọt qua khe cửa đang khép hờ.

Trần Thuật là một giáo viên nữ còn khá trẻ, cô ấy ngồi ở vị trí giữa văn phòng, trước mặt là một nữ sinh. Nữ sinh mặc đồng phục, buộc tóc đuôi ngựa, cúi đầu, dáng người mảnh khảnh cao ráo.

Kim Chiêu do dự một thoáng giữa việc đứng đợi hay tránh đi chỗ khác.

Khi cô vừa quay người định rời đi thì nghe thấy giọng nữ sinh nghèn nghẹn: "Em xin lỗi cô, dù rời khỏi lớp A em vẫn sẽ cố gắng học tập."

Sau đó họ nói thêm gì nữa thì Kim Chiêu không nghe rõ.

Cô đi ra chỗ rẽ cầu thang, tiếng truy bài từ bốn phía vọng lại. Cô lấy tai nghe từ trong cặp sách ra, dựa lưng vào tường nghe bài khóa tiếng Anh.

Khi giờ truy bài sắp kết thúc, tiếng bước chân từ phía trên truyền xuống. Kim Chiêu ngẩng đầu lên.

Nữ sinh kia rất xinh đẹp, da trắng, dáng người dong dỏng cao, đôi chân dài miên man. Lúc đi xuống, cô bạn cúi đầu rất thấp, nhưng vì Kim Chiêu đang đứng ở dưới nên vẫn nhìn thấy rõ đôi mắt đỏ hoe của bạn ấy.

Đối phương không chú ý đến sự tồn tại của cô, lướt qua người cô. Kim Chiêu kịp nhìn thấy thẻ tên cài trên ngực áo đồng phục: Ngô Phỉ.

Chuông báo hết giờ truy bài vang lên, Ngô Phỉ chạy chậm xuống cầu thang.

Khi Kim Chiêu quay lại văn phòng của cô Trần Thuật, các giáo viên đã đến đông hơn một nửa. Người thì ăn sáng, người thì trò chuyện, có người lại đang mắng học sinh.

Cô Trần Thuật nhìn thấy cô liền cười tươi vẫy tay: "Là Kim Chiêu phải không?"

"Em chào cô ạ." Kim Chiêu bước đến trước bàn làm việc, ngoan ngoãn chào hỏi.

Cô Trần Thuật trông còn rất trẻ, khoảng chừng 30 tuổi, trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc xoăn tự nhiên. Khi Kim Chiêu đến gần, cô ấy cũng đứng dậy: "Đi nào, cô dẫn em về lớp."

Hành lang giờ ra chơi náo nhiệt như cái chợ vỡ, học sinh nô đùa, trêu chọc nhau, tiếng cười nói, tiếng chửi thề, thi thoảng xen lẫn vài tiếng la hét.

Kim Chiêu ôm cặp sách đi theo sau lưng cô Trần Thuật. Cô giáo nghiêng người né một nhóm học sinh đang rượt đuổi nhau, rồi quay lại mỉm cười với Kim Chiêu: "Cô Tô đã kể với cô về em rồi, cô ấy bảo em rất xuất sắc. Lúc mới vào lớp 10 em học lớp Song song, sang học kỳ 2 đã lên lớp Thực nghiệm, và học kỳ này thì vào lớp A. Cô ấy bảo em đã rất nỗ lực, tiến bộ cực nhanh."

Cô Tô là chủ nhiệm cũ của Kim Chiêu. Khác với cô Trần Thuật trẻ trung, cô Tô là một giáo viên lớn tuổi, trạc tuổi mẹ cô, và Kim Chiêu rất quý mến bà.

Vừa trò chuyện, hai cô trò vừa đi đến lớp A.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!