Chương 23: (Vô Đề)

Kim Chiêu quay người định đi rút đơn đăng ký.

Mạnh Ngôn Khê giữ chặt cổ tay cô: "Quá hai phút rồi, không thu hồi được nữa đâu."

Lòng bàn tay thiếu niên to rộng, ấm nóng áp vào làn da cô, khiến trái tim cô như bị một đốm lửa nhỏ làm bỏng rát.

Kim Chiêu đỏ bừng mặt, lí nhí phản đối: "Có phải tin nhắn WeChat đâu mà không thu hồi được."

"Được rồi, đứng đây cản đường người khác quá, về chỗ trước đã." Mạnh Ngôn Khê bật cười, kéo cô về chỗ ngồi.

Mạnh Ngôn Khê cười, Kim Chiêu liền cảm thấy mình như bị bỏ bùa.

Học cùng nhau gần một năm, cô chưa từng thấy Mạnh Ngôn Khê cười. Cậu dường như lúc nào cũng giữ vẻ lạnh lùng, giống như mùi hương gỗ thông trên người cậu, xa cách như ở tận trên mây.

Hóa ra cậu cũng biết cười, mà lại còn cười xấu xa đến thế.

"Làm gì có ai như cậu chứ?" Kim Chiêu về đến chỗ ngồi, cơn trúng bùa qua đi, lý trí trở lại, cô bắt đầu thấy hơi giận cậu.

Rõ ràng là cậu lừa cô đăng ký mà.

Mạnh Ngôn Khê đợi cô vào chỗ trước rồi mới ngồi xuống bên cạnh: "Cậu đã bao giờ xem tôi nhảy đâu mà biết tôi nhảy không đẹp?"

Kim Chiêu kinh ngạc nhìn cậu chằm chằm: "Cậu có biết nhảy đâu!"

Mạnh Ngôn Khê tỉnh bơ: "Tôi dùng thì tương lai mà."

Kim Chiêu: "…" Đúng là quỷ ngụy biện.

Bốn mắt nhìn nhau, Kim Chiêu cạn lời một lúc lâu, rồi đành phải nhắc nhở cậu: "Chỉ còn một tuần nữa thôi đấy, mà cậu thì chưa biết gì."

"Cũng không hẳn là chưa biết gì." Gương mặt thiếu niên 17 tuổi lộ ra vẻ hồi tưởng xa xăm.

Kim Chiêu như nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm: "Cậu biết nhảy à? Thể loại gì?"

Mạnh Ngôn Khê ngẫm nghĩ một chút rồi khẳng định chắc nịch: "Biết một chút, cụ thể là thể loại gì thì không rõ."

Tuy cậu đẹp trai ngời ngời nhưng khí chất lại quá lạnh lùng cứng rắn, Kim Chiêu thấy cậu không giống kiểu người có thể nhảy múa cổ điển hay ballet, bèn hỏi: "Jazz? Hiphop?"

Hai thể loại này thường được nam sinh ưa chuộng hơn.

Mạnh Ngôn Khê: "Chắc là không phải."

Kim Chiêu kiên nhẫn gợi mở: "Thế cậu nhảy lúc nào? Có video không?"

"Không có video." Mạnh Ngôn Khê chống cằm nhìn cô.

Kim Chiêu cũng nhìn cậu đầy mong chờ, đợi cậu nói tiếp.

Mạnh Ngôn Khê: "Thôi bỏ đi, cậu cứ coi như tôi chưa từng nhảy đi."

Kim Chiêu: "…"

Nếu đang đóng phim truyền hình thì cô nhất định phải mắng cậu một câu "đồ trà xanh".

Kim Chiêu: "Cậu cứ nói đi."

Mạnh Ngôn Khê: "Tôi nói thì cậu đừng giận nhé."

Kim Chiêu: "Thế thôi cậu đừng nói nữa, chúng ta đi rút đơn đăng ký."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!