Ngày đầu tiên ngồi cùng bàn với Mạnh Ngôn Khê, Kim Chiêu chẳng dám hó hé nửa lời. Thậm chí nếu có thể nín thở mà vẫn sống được, cô cũng sẵn lòng làm để bớt gây tiếng động.
Cô cũng chẳng hiểu sao mình lại như vậy. Lúc ngồi xa nhau, cô thường cố tình đi vòng qua cửa sau chỉ để lướt qua chỗ cậu, hay giả vờ quay xuống nói chuyện với Lạc Hoành, dùng trăm phương ngàn kế chỉ để lén liếc cậu một cái. Giờ cậu đã ngồi sừng sững ngay bên cạnh, cô lại chẳng dám quay đầu sang, cổ cứng đờ, một bên tai nóng ran.
Những lúc như thế này, cô lại ngưỡng mộ sự tự nhiên, hào sảng của Tư Điềm.
Tư Điềm quay hẳn người xuống, thoải mái trò chuyện với Mạnh Ngôn Khê, bày tỏ sự vui mừng khi cậu quay lại. Tư Điềm bảo mình cũng thấy mâu thuẫn, một mặt thấy Mạnh Ngôn Khê lạnh lùng, không hoạt bát như Lộ Cảnh Việt, mặt khác lại thấy Mạnh Ngôn Khê dễ chịu hơn Lộ Cảnh Việt.
Kim Chiêu thì chịu chết, không thể nào liên hệ hai từ "hoạt bát" với Lộ Cảnh Việt, càng không thể ghép "dễ chịu" với Mạnh Ngôn Khê. Cô càng ngạc nhiên hơn khi Tư Điềm có thể diễn tả mớ cảm xúc hỗn độn ấy một cách rõ ràng chỉ trong vài câu.
Kim Chiêu há hốc mồm nhìn bạn, chẳng biết nói gì.
Mạnh Ngôn Khê thì trực diện hơn nhiều, ngón tay lơ đãng xoay bút, hỏi: "Triệu chứng này của cậu kéo dài bao lâu rồi? Bác sĩ bảo sao?"
Tư Điềm: "…"
Hai giây sau, cô nàng quay sang xả nỗi lòng với Kim Chiêu: "Chiêu Chiêu, cậu cũng luyến tiếc Lộ Cảnh Việt đúng không?"
Kim Chiêu nhìn bạn với ánh mắt vô tội, thầm nghĩ: Hai người các cậu đấu khẩu thì đấu khẩu, đừng lôi tớ xuống nước chứ.
Tư Điềm nắm lấy tay cô, vẻ mặt thấu hiểu: "Tớ biết mà! Cậu chắc chắn cũng không ưa Mạnh Ngôn Khê. Từ lúc tên này chuyển sang đây, cậu chẳng thèm nói câu nào!"
Câu nói này thành công lôi Kim Chiêu xuống vũng nước đục ngầu. Mạnh Ngôn Khê quay sang nhìn cô.
Kim Chiêu: "…"
Ánh mắt lạnh lẽo của cậu dán chặt lên người cô, dù có mù cũng cảm nhận được, huống chi cô đâu có mù, khóe mắt cô lúc nào cũng tràn ngập hình bóng cậu.
Kim Chiêu đành căng da đầu quay lại, đối diện với đôi mắt đào hoa đẹp mê hồn ấy.
Cô cố tìm đại một câu gì đó để bày tỏ sự yêu thích đối với bạn cùng bàn mới, tiếc là cô vốn vụng về ăn nói, lại chọn trúng câu trái lòng nhất: "Tại sao hai cậu lại đổi chỗ thế?"
Câu hỏi này khiến ngón cái của Mạnh Ngôn Khê khựng lại, chiếc bút đang xoay tròn trên tay cậu dừng hẳn.
Tay cậu rất đẹp, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Khi xoay bút, vết sẹo nhỏ màu đỏ thẫm ở cổ tay cậu cứ thấp thoáng ẩn hiện như nốt chu sa, khiến người nhìn ngứa ngáy trong lòng. Khoảnh khắc cậu ấn ngón tay giữ bút lại, một luồng khí lạnh vô cớ lan tỏa.
Kim Chiêu tưởng cậu sẽ lại buông lời cay độc như với Tư Điềm, cô thậm chí đã chuẩn bị sẵn lời xin lỗi.
Nhưng Mạnh Ngôn Khê chỉ khẽ "Ừ" một tiếng, rồi nói: "Dạo này tôi hơi cận thị, ngồi sau nhìn không rõ."
Kim Chiêu lo lắng nhìn vào mắt cậu. Đó là đôi mắt đẹp nhất mà cô từng thấy, nếu bị cận thị thì thật đáng tiếc.
Mạnh Ngôn Khê rũ mắt nhìn cô chăm chú, đầu ngón tay lại tiếp tục xoay bút: "Cận thị giả thôi, có thể hồi phục được."
Kim Chiêu thở phào nhẹ nhõm.
Tư Điềm chống cằm bên cạnh, bỗng xen vào: "Thế thì cậu đổi chỗ với Chiêu Chiêu được mà, cần gì cứ phải đổi với Lộ Cảnh Việt."
Hai người đồng loạt nhìn sang Tư Điềm, một người ánh mắt vô tội, một người ánh mắt ghét bỏ.
Mạnh Ngôn Khê chẳng thèm đôi co, dời ánh mắt đi chỗ khác, nhạt nhẽo nói: "Nói nhiều hại não lắm, bớt lo chuyện bao đồng đi."
Tư Điềm thực sự muốn thu hồi lại lời khen Mạnh Ngôn Khê dễ chịu lúc nãy.
Chắc chắn là do xa cách hơn một học kỳ nên "khoảng cách tạo ra cái đẹp", khiến cô nàng quên béng mất cái miệng của tên này độc địa đến mức nào.
Ở bàn dưới, Lạc Hoành hiếm khi hùa theo: "Đúng đấy! Đổi với Kim Chiêu đi! Ông làm thế này người ta lại tưởng Kim Chiêu chia rẽ hai ông đấy."
"Chia rẽ ai?" Mạnh Ngôn Khê nheo mắt phải.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!