Bố của Mạnh Ngôn Khê, ông Mạnh Thời Tự và mẹ của Lộ Cảnh Việt, bà Mạnh Thời Cẩm, là hai anh em ruột. Mạnh Ngôn Khê là anh họ của Lộ Cảnh Việt, hơn cậu ấy ba tháng tuổi.
Khác với những gia đình mà mối quan hệ anh em họ hàng thường nhạt nhẽo, nhà họ Mạnh rất coi trọng tình thân huyết thống. Hai anh em Mạnh Thời Tự và Mạnh Thời Cẩm từ nhỏ đã gắn bó khăng khít. Hơn nữa, bố của họ – ông Mạnh Hoài vẫn còn rất khỏe mạnh, vẫn là người nắm quyền tối cao trong gia tộc, nên mối quan hệ giữa các cháu trong nhà cũng tự nhiên trở nên gắn bó hơn. Mạnh Ngôn Khê và Lộ Cảnh Việt thân thiết chẳng kém gì anh em ruột thịt.
Nhưng dạo này Lộ Cảnh Việt cảm thấy ánh mắt ông anh họ nhìn mình cứ là lạ, không nóng không lạnh, chẳng ra lườm cũng chẳng ra nguýt.
Trong mắt người ngoài, Mạnh Ngôn Khê là một anh chàng cool ngầu lạnh lùng, hơi khốn nạn nhưng cực kỳ tài giỏi. Còn trong mắt Lộ Cảnh Việt, ông anh họ này chẳng có gì là khốn nạn cả, chỉ giỏi giang một cách bình thường và thi thoảng hơi… ngáo ngơ.
Ví dụ như lúc này, chiếm chỗ ngồi của cậu ấy, lại còn dùng ánh mắt khiêu khích nhìn cậu ấy nữa.
Chiếm cái ghế thì được tích sự gì chứ?
Lộ Cảnh Việt đứng trước bàn, nhìn Mạnh Ngôn Khê chằm chằm ba giây. Mạnh Ngôn Khê chẳng có phản ứng gì, không nói cũng không đứng dậy. Lộ Cảnh Việt bèn chủ động đưa chai nước chưa mở nắp cho cậu: "Tặng ông đấy."
Vẻ mặt anh em hòa thuận của Lộ Cảnh Việt khiến Mạnh Ngôn Khê cảm thấy chua chát.
"Không cần." Cậu nhăn mặt ghét bỏ, cuối cùng cũng chịu đứng dậy trả lại chỗ ngồi cho Lộ Cảnh Việt.
Kim Chiêu chứng kiến toàn bộ màn kịch câm này mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Lộ Cảnh Việt điềm nhiên ngồi xuống, vặn nắp chai tu một ngụm nước lạnh, vẻ bình thản của cậu ấy càng khiến cô thêm hoang mang.
Cô cảm thấy trực giác của mình đang bị thách thức. Rõ ràng hai người kia vừa có gì đó không ổn mà.
"Cậu có thấy…" Cô không kìm được lên tiếng, nhưng rồi lại thấy không ổn, làm thế chẳng khác nào đi nói xấu sau lưng người khác.
Lộ Cảnh Việt quay sang nhìn cô, chờ đợi.
Kim Chiêu lắc đầu: "Không có gì…"
"Lạ lạ phải không?" Lộ Cảnh Việt tiếp lời thay cô.
Kim Chiêu ngạc nhiên ngước nhìn. Hóa ra cậu ấy cũng cảm nhận được à? Cô cứ tưởng cậu bạn cùng bàn sợ chim này có chỉ số EQ thấp lắm chứ.
Lộ Cảnh Việt cười thản nhiên: "Cậu ta là thế đấy, thi thoảng lại lên hội chứng tuổi dậy thì, kệ cậu ta đi, một lúc là hết ấy mà."
Hội chứng tuổi dậy thì? Mạnh Ngôn Khê á?
Kim Chiêu thật khó lòng liên kết hai khái niệm này lại với nhau.
Hơn nữa theo sự quan sát của cô, Lộ Cảnh Việt miệng thì bảo kệ, nhưng thực ra lại càng nhiệt tình hơn. Lúc thì rủ Mạnh Ngôn Khê đi chơi bóng rổ, lúc thì rủ đi cưỡi ngựa với Chu Hoài Sâm vào Chủ nhật.
Mạnh Ngôn Khê lạnh lùng, đầu cũng chẳng ngẩng lên:
"Không đi."
"Không rảnh."
Thái độ cự tuyệt người ngàn dặm này lộ liễu đến mức ngay cả Lạc Hoành vô tâm vô tính cũng nhận ra, thì thầm hỏi Mạnh Ngôn Khê: "Anh Ngôn, anh Việt đắc tội gì với anh à?"
"Đúng đấy, tôi đắc tội gì với ông à?" Lộ Cảnh Việt cũng cười hì hì nhìn sang.
Lộ Cảnh Việt có cái nết cười nhiều khi còn đáng ghét hơn cả mặt lạnh.
Mạnh Ngôn Khê nhướng mi liếc cậu ấy một cái: "Không có."
Lạc Hoành thở phào nhẹ nhõm, chứ kẹp giữa hai ông bạn thân đang chiến tranh lạnh thì khó xử chết đi được. Nghe Mạnh Ngôn Khê phủ nhận, cậu ta cười ha hả: "Đấy, tôi đã bảo mà, anh em với nhau cả…"
Mạnh Ngôn Khê nhìn chằm chằm Lộ Cảnh Việt, buông một câu không nhẹ không nặng: "Nhưng ông có thể tự kiểm điểm xem dạo này ông đã làm cái gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!