Thời niên thiếu luôn trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Thoáng cái đã là cuối tháng Tư, trường Trung học Phụ thuộc tổ chức kỳ thi tháng. Thi xong là đến kỳ nghỉ lễ 1/5, được nghỉ ba ngày.
Đối với học sinh sắp bước vào lớp 12 mà nói, ba ngày nghỉ được coi là một sự xa xỉ. Ngày thi cuối cùng kết thúc, niềm vui sướng trong lớp bùng nổ như pháo nổ ngày Tết, ai nấy đều hưng phấn như muốn nổ tung căn phòng giam cầm thanh xuân của họ.
Kim Chiêu cúi đầu lặng lẽ thu dọn sách vở, trong đầu vẫn lặp đi lặp lại câu hỏi về bài toán cuối cùng trong đề thi.
Cô không làm được.
Hiện tại cô cơ bản có thể giữ vững vị trí trong top 20-25 của khối, nhưng muốn tiến xa hơn nữa thì lại là một thử thách khó nhằn. Cô rõ ràng đã rất nỗ lực cày đề, nhưng cảm giác như đang dậm chân tại chỗ, khiến người ta không thể không hoài nghi về thứ gọi là thiên phú.
"Cậu sao thế?" Bạn cùng bàn Lộ Cảnh Việt thấy cô rầu rĩ không vui bèn hỏi, "Được nghỉ mà không vui à?"
Kim Chiêu quay sang nhìn cậu ấy.
Lộ Cảnh Việt giống như bằng chứng sống động nhất cho sự tồn tại của thiên phú.
Mấy hôm nay trời đột ngột nóng lên, nhiệt độ lên thẳng 26-27 độ C. Đám con trai mới lớn sợ nóng nên đã sớm mặc áo cộc tay. Hoàng hôn xuyên qua các tòa nhà trong trường, đổ một vốc nắng vàng như vụn vàng qua khung cửa sổ, rải lên hai chiếc bàn học đặt song song. Những ngọn tóc trước trán thiếu niên cũng vương chút ánh kim nhàn nhạt.
Kim Chiêu buột miệng hỏi: "Bài toán lớn cuối cùng ấy, cậu có làm được không?"
Lộ Cảnh Việt ngẩn ra, rồi bật cười: "Mặt tôi trông giống đề toán lắm à?"
Kim Chiêu ngơ ngác nhìn cậu ấy.
Lộ Cảnh Việt: "Cậu có để ý không, cứ hễ cậu nhìn tôi quá ba giây là y như rằng câu tiếp theo cậu nói sẽ là hỏi bài."
Kim Chiêu: "?"
Có hả? Sao cô chẳng hay biết gì nhỉ?
Mặt cô nóng lên, đang định xin lỗi thì Lộ Cảnh Việt đã xòe tay ra trước mặt cô: "Đưa đây nào."
Kim Chiêu: "Cái gì?"
"Giấy và bút." Lộ Cảnh Việt tỏ vẻ hào phóng.
Kim Chiêu vội vàng lấy giấy bút từ trong cặp ra, cung kính đặt trước mặt cậu ấy.
Giờ tan học, các bạn trong lớp lục tục ra về, tiếng cười nói râm ran lẫn trong ánh hoàng hôn rọi vào những hạt bụi li ti bay lơ lửng. Khung cảnh nhuốm màu vàng kim ấm áp tựa như một bức tranh xưa cũ. Vừa tan học, Lạc Hoành và Tư Điềm đã thì thầm to nhỏ rồi chạy biến đi đâu mất. Mạnh Ngôn Khê khoanh tay ngồi trên ghế, ánh mắt dừng lại ở cặp bạn cùng bàn phía trước.
Lộ Cảnh Việt 17 tuổi mang dáng vẻ mảnh khảnh đặc trưng của thiếu niên đang lớn, khi hơi cúi người, xương bả vai nhô lên rõ rệt dưới lần áo. Một tay cậu ấy giữ tờ giấy, tay phải viết vài dòng công thức đơn giản, rồi rất nhanh buông bút, chống khuỷu tay lên bàn, lười biếng nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh, ngón tay trái gõ nhẹ vào công thức trên giấy.
Kim Chiêu nhoài người về phía trước, cúi đầu chăm chú lắng nghe cậu ấy giảng bài, mắt dán chặt vào tờ giấy. Thi thoảng cô ngẩng lên nhìn cậu ấy, hỏi một hai câu.
Thiếu niên và thiếu nữ, người hỏi người đáp, dường như có một dòng chảy dịu dàng len lỏi giữa hai người.
Mạnh Ngôn Khê mặt vô cảm nhìn về phía họ. Ánh chiều tà rọi xuống khoảng sàn trước bàn cậu, chia cắt không gian thành hai mảng sáng tối rõ rệt, và cậu chìm trong mảng tối u tịch.
Bài toán cuối cùng rất khó, Kim Chiêu đoán chắc chẳng mấy người làm được. Thành tích của Lộ Cảnh Việt xưa nay vẫn chỉ ở mức trung bình khá, lửng lơ con cá vàng, thế nhưng cứ gặp mấy bài toán hóc búa kiểu này là cậu ấy lại giải ngon ơ, lại còn chỉ ra hướng giải quyết một cách thành thạo.
"Cậu giỏi thật đấy." Kim Chiêu ngước nhìn cậu ấy, tâm phục khẩu phục.
Bao giờ cô mới được như cậu ấy nhỉ, lúc đó chắc sẽ bớt đi được bao nhiêu nỗi sợ hãi và lo âu.
"Về thôi."
Giọng nói lạnh lùng vang lên bên cạnh. Mạnh Ngôn Khê xách cặp đi tới, liếc nhìn tờ giấy nháp trước mặt hai người.
Bài toán lớn cuối cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!