Chương 16: (Vô Đề)

Mạnh Trục Khê nhìn về phía Mạnh Ngôn Khê.

Anh trai cô bé da mặt dày vô địch, lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh như tiền, dù trời có sập xuống cũng không đổi sắc.

Mắt Mạnh Trục Khê đảo một vòng, rồi nhìn lại Kim Chiêu, làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ: "À, con búp bê đó ạ! Em thích lắm, cảm ơn chị Kim Chiêu nhé!"

Cô bé cười ngọt ngào như thiên thần. Một đứa em gái ngoan ngoãn thế này, Kim Chiêu chẳng hiểu sao Mạnh Ngôn Khê lại có ý định đầu độc nó bằng nấm độc nữa.

Đợi Kim Chiêu đi khuất, nụ cười ngọt ngào trên mặt cô bé tắt ngấm. Cô bé nghiêng đầu nhìn anh trai, nhắc nhở: "Mạnh Ngôn Khê, hôm nay anh nợ em hai ân tình đấy nhé."

Để mình không có vẻ quá hống hách, cô bé còn cố tình thêm chữ "nhé" vào cuối câu. Nhưng ông anh cô bé chẳng thèm đếm xỉa, chỉ liếc nhìn cô bé một cái rồi cất bước đi thẳng.

Mạnh Ngôn Khê lúc nào cũng không biết điều như thế. Mạnh Trục Khê thầm nghĩ, nhưng cô bé là người rộng lượng, sẽ không thèm chấp nhặt với anh trai.

Mạnh Trục Khê chạy chậm đuổi theo, chủ động nắm lấy tay anh trai, hỏi: "Búp bê đất màu gì thế? Có đẹp không anh?"

Hai anh em đi trên con phố đi bộ sầm uất, ngoại hình xuất chúng giống nhau khiến người đi đường không kìm được phải ngoái nhìn.

Mạnh Ngôn Khê: "Là tượng đất, nặn bằng bùn ấy, em bảo có đẹp không?"

Mạnh Trục Khê: "…"

Mạnh Ngôn Khê có 800 cái tâm cơ, nhưng Mạnh Trục Khê cũng đâu có ngốc. Nếu xấu thật thì cậu giữ lại làm của riêng làm gì?

Nhưng Mạnh Trục Khê không nói gì thêm, cũng không đòi cậu. Cô bé chưa bao giờ phải xin xỏ Mạnh Ngôn Khê cái gì, thích gì thì cứ tự nhiên mà lấy thôi. Hơn nữa thứ Sáu tuần sau là sinh nhật Mạnh Ngôn Khê, mà cô bé lại vừa nghe trộm được một bí mật không mấy vui vẻ đối với cậu, nên trong lòng cũng có chút xót xa cho ông anh trai.

"Em sao thế?"

Mạnh Ngôn Khê tuy phần lớn thời gian đều tuyệt tình và vô lý, nhưng nhìn chung vẫn là một người anh tốt. Cảm xúc của em gái vừa thay đổi chút xíu, cậu đã nhạy bén nhận ra ngay.

Mạnh Trục Khê ngước mắt nhìn cậu, phân vân không biết có nên nói hay không.

Cô bé đã hứa với bố là sẽ giữ bí mật.

"Ở trường có ai bắt nạt em à?" Đôi mắt đen láy của Mạnh Ngôn Khê nhìn chằm chằm cô bé.

Mạnh Trục Khê: "Mới không có đâu, em nhân duyên tốt lắm đấy."

Mạnh Ngôn Khê gật đầu: "Vậy là bố không cho em nói với anh."

Cô bé kinh ngạc, cái miệng nhỏ xinh há hốc thành hình chữ O.

Bố mắng đúng thật, Mạnh Ngôn Khê đúng là một ông anh trai khốn nạn nhưng thông minh tuyệt đỉnh.

Mạnh Ngôn Khê: "Nói đi."

Mạnh Trục Khê rốt cuộc vẫn đứng về phía anh trai, do dự hai giây rồi khai thật: "Anh, sinh nhật anh hôm đó, có thể bố sẽ không ở nhà đâu. Em nghe thấy bố bảo chú Tiểu Chu đặt nhà hàng và nhẫn kim cương."

Đuôi lông mày Mạnh Ngôn Khê khẽ nhướng lên.

Mạnh Trục Khê tuy còn nhỏ nhưng đã học lớp 4, cô bé hiểu ý nghĩa của nhẫn kim cương, đó là vật dùng để cầu hôn. Nhưng suy cho cùng cô bé vẫn còn là trẻ con. Mạnh Thời Tự và Mạnh Ngôn Khê đã dành cho cô bé quá nhiều tình yêu thương, bao bọc cô bé quá kỹ càng, khiến cô bé nhìn thế giới này bằng con mắt ngây thơ đầy thiện ý. Vì vậy đối với việc sắp có mẹ kế, cô bé không hề bài xích như Mạnh Ngôn Khê.

Cô bé ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, hỏi khẽ: "Anh, anh vẫn không muốn bố tái hôn à?"

Cô bé biết anh trai đã làm rất nhiều việc, cả công khai lẫn âm thầm, để ngăn cản chuyện này xảy ra.

"Bố có thể tái hôn." Mạnh Ngôn Khê rũ mắt, ánh nhìn đen thẫm trượt theo mí mắt rơi xuống, "Nhưng không phải bây giờ."

"Tại sao ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!