Chương 15: (Vô Đề)

Ngõ Thính Phong là một phố đi bộ thương mại sầm uất, nơi hội tụ đủ loại hình dịch vụ từ mua sắm, giải trí, ăn uống đến các trung tâm đào tạo, có thể coi là một khu thương mại thu nhỏ. Tài xế dừng xe ở cổng ngoài, Mạnh Ngôn Khê xuống xe, dắt em gái đi vào.

Mạnh Trục Khê không tình nguyện, vùng vằng khó chịu.

Nhưng chẳng còn cách nào khác, tuần này là tuần sinh nhật của Mạnh Ngôn Khê, cả ông nội lẫn bố đều chiều theo ý cậu, chẳng ai chịu đứng ra bênh vực cô bé cả.

Mạnh Trục Khê mười tuổi, má phúng phính hồng hào, làn da trắng nõn mịn màng búng ra nước. Do đêm qua "diễn sâu" quá, à không, khóc lóc thảm thiết quá nên hốc mắt giờ vẫn còn hơi đỏ, trông càng thêm đáng yêu và tội nghiệp.

Bị Mạnh Ngôn Khê lôi đi, cô bé nghiêng đầu đánh giá ông anh trai.

Thiếu niên tuần sau là tròn 17 tuổi đã cao mét tám, mặc áo khoác gió màu đen, đôi chân dài miên man, vai đeo hờ hững một chiếc ba lô đựng giày và quần áo tập múa của em gái. Một tay cậu dắt em, tay kia lấy điện thoại từ trong túi ra xem giờ.

Mạnh Ngôn Khê ghét nhất là đi muộn, còn Mạnh Trục Khê thì ngược lại, cực kỳ thích đi muộn.

Một buổi học múa riêng kéo dài một tiếng, Mạnh Trục Khê sẵn sàng đi muộn hẳn một tiếng rưỡi.

"Em không thích múa." Cô bé lặp lại nguyện vọng của mình lần thứ n.

Ánh mắt Mạnh Ngôn Khê lướt qua đám đông, nhìn về phía xa xa, lơ đãng đáp: "Biết rồi, trời biết đất biết anh biết em biết, đừng có bô bô ra ngoài là được."

Mạnh Trục Khê: "…"

Sao trên đời lại có ông anh trai sắt đá thế này chứ?

"Anh thích múa như thế, sao anh không tự đi mà học?"

Mạnh Ngôn Khê quay lại liếc em gái: "Em tưởng anh không muốn à?"

"…?"

Mạnh Trục Khê tức điên lên vì thái độ dửng dưng của ông anh, giậm chân bình bịch, nghiến răng hỏi: "Mạnh Ngôn Khê, lúc bố mẹ ruột của anh vứt anh trước cửa nhà mình có để lại manh mối gì không? Em giúp anh đi tìm người thân nhé?"

"Có chứ." Mạnh Ngôn Khê nhanh nhẹn lách qua dòng người, vừa ngước mắt lên đã thấy Kim Chiêu đang đứng dưới mái hiên phía trước.

Cô mặc váy múa bên trong, khoác ngoài một chiếc áo phao dáng dài mỏng. Thấy cậu, cô mỉm cười vẫy tay.

Bước chân Mạnh Ngôn Khê nhanh hơn, khiến Mạnh Trục Khê bé nhỏ phải chạy lúp xúp mới theo kịp.

Mắt cậu dán chặt vào Kim Chiêu, nhưng miệng vẫn không quên khịa em gái: "Em chính là manh mối đấy, em quên lúc đó em cũng bị vứt cùng anh à? À đúng rồi, lúc đấy em mới đầy tháng, chắc chưa đủ tuổi để nhớ đâu nhỉ."

Mạnh Trục Khê: "…" Điên mất thôi!

Cãi không lại, Mạnh Trục Khê tức đến mức chỉ muốn lăn đùng ra đất ăn vạ.

Trung tâm "Vũ đạo Kinh Hồng" nằm ở tầng hai. Hai bên hẹn gặp nhau trước cửa thang máy để cùng đi lên.

Vừa đến nơi, Kim Chiêu đã thấy hai anh em đi tới từ xa. Cô bé trông chừng mười tuổi, ngoan ngoãn đáng yêu, bị ông anh cao mét tám dắt tay trông bé xíu như cái kẹo. Đến gần, Kim Chiêu mới phát hiện hai anh em giống nhau y đúc, đặc biệt là đôi mắt, như cùng một khuôn đúc ra. Chỉ có ánh mắt là khác biệt, ánh mắt Mạnh Ngôn Khê trong trẻo lạnh lùng, còn cô bé thì mềm mại ngây thơ, mắt to tròn long lanh như búp bê Tây Dương, khiến người ta chỉ muốn ôm hôn một cái.

Mạnh Ngôn Khê kéo em gái đến trước mặt cô giới thiệu: "Em gái tôi." Rồi quay sang hất hàm với Mạnh Trục Khê: "Chào chị đi."

Mạnh Trục Khê có một điểm tốt là không bao giờ giận cá chém thớt. Cô bé rất biết thương xót những người vô tội bị liên lụy. Cho nên dù bây giờ đang giận ông anh vô lý đùng đùng, cô bé vẫn ngọt ngào chào hỏi bạn học của anh: "Em chào chị Kim Chiêu ạ, chị Kim Chiêu xinh quá đi mất!"

Mạnh Trục Khê là cao thủ trong khoản nịnh nọt lấy lòng người khác, chỉ cần cô bé muốn thì không ai là không tan chảy, huống chi Kim Chiêu đúng là xinh thật. Cô bé miệng ngọt xớt khen chị bạn, đôi mắt to xinh đẹp cười cong tít như vầng trăng khuyết.

Kim Chiêu quả nhiên bị cô bé làm cho tan chảy cả tim gan, cúi người xuống cười đáp lại: "Chào em Khê Khê, em cũng xinh lắm."

Ba người cùng vào thang máy lên tầng hai. Vừa ra khỏi thang máy là thấy ngay logo của "Vũ đạo Kinh Hồng".

"Vũ đạo Kinh Hồng" là trường dạy múa quy mô lớn nhất thành phố. Riêng cơ sở ở ngõ Thính Phong này đã có 13 phòng học, trong đó có 8 phòng lớn và 5 phòng nhỏ. Kim Chiêu hẹn cô Ngu Ngu ở phòng số 4.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!