Chương 14: (Vô Đề)

Gió thổi lồng lộng qua cánh đồng bao la, phả vào gương mặt đang nóng bừng của Kim Chiêu. Cô tự nhủ mình đúng là một thiên tài, sao có thể bình tĩnh mà "chuyển giao" sự xấu hổ này một cách mượt mà như vậy chứ?

Cô lại giải thích qua loa tại sao bây giờ chỉ còn nấm độc. Với tính cách lạnh nhạt của Mạnh Ngôn Khê, lẽ ra lúc này cậu nên gật đầu một cái rồi nói tạm biệt mới đúng.

Ai ngờ Mạnh Ngôn Khê hôm nay lại khác thường vô cùng, cậu chỉ im lặng một lát rồi tiếp tục bước đi: "Độc đến mức nào?"

Kim Chiêu: "…?"

Cô nghi ngờ Mạnh Ngôn Khê đã ăn phải nấm độc trước khi đến đây rồi.

Thấy cô không theo kịp, Mạnh Ngôn Khê quay đầu lại: "Tôi có một đứa em gái, lúc nó phiền phức thì phiền chết đi được. Có loại nấm nào thích hợp cho nó ăn không?"

"… Độc tính không đảm bảo đâu." Cô bước theo sau dưới ánh nhìn chăm chú của cậu.

Mạnh Ngôn Khê: "Thế thì thôi, tạm thời tôi chưa muốn đầu độc nó chết ngay."

Miệng thì bảo thôi, nhưng chân vẫn không dừng bước. Kim Chiêu ngờ rằng ý định đầu độc em gái của cậu vẫn chưa hề bị dập tắt.

Mạnh Ngôn Khê lại đột ngột hỏi: "Bình thường cậu học múa ở đâu?"

Kim Chiêu: "…"

Cô chẳng hiểu hôm nay Mạnh Ngôn Khê bị làm sao nữa. Lúc thì muốn đầu độc em gái, lúc thì điên cuồng dẫm vào nỗi xấu hổ của cô.

"Tớ cũng không hay múa đâu, vừa rồi tớ chỉ là… thấy lạnh thôi." Kim Chiêu bịt tai trộm chuông tìm một cái cớ, đồng thời khéo léo nhắc nhở cậu hãy lật sang trang khác đi, đừng nhắc lại chuyện đó nữa: "Khởi động gân cốt tí cho ấm người ấy mà, chứ tớ cũng không hay bị lạnh thế đâu."

Mạnh Ngôn Khê liếc nhìn cô: "Tôi biết, ý tôi là cậu học múa ở chỗ nào?"

Kim Chiêu: "Vũ đạo Kinh Hồng."

Cuối cùng Mạnh Ngôn Khê cũng không truy vấn nữa, cậu lấy điện thoại ra. Kim Chiêu thở phào nhẹ nhõm, đang định bảo "Vậy tớ về trước nhé", thì Mạnh Ngôn Khê bỗng đưa điện thoại đến trước mặt cô.

"Cơ sở nào?" Mạnh Ngôn Khê hỏi.

Trên bản đồ tìm kiếm "Vũ đạo Kinh Hồng" hiện ra tổng cộng năm địa chỉ.

Kim Chiêu không biết cậu lấy đâu ra sự nhiệt tình đột xuất này. Mạnh Ngôn Khê giải thích: "Em gái tôi muốn học."

Kim Chiêu ghé sát lại, ngón tay lướt trên màn hình, chỉ cho cậu xem: "Cơ sở ở ngõ Thính Phong này, môi trường và giáo viên đều rất tốt, nhưng dạo này tớ ít đến đó."

Mạnh Ngôn Khê rũ mắt, ánh nhìn dừng lại trên mái tóc đen mềm mại của thiếu nữ.

"Tại sao?" Cậu hỏi.

Kim Chiêu ngước mắt lên, chạm ngay phải đôi mắt đen láy của cậu. Hàng mi cô khẽ rung lên, vội dời ánh mắt đi chỗ khác. Hai giây sau cô mới khẽ đáp: "Vì phải tập trung học văn hóa."

Mạnh Ngôn Khê im lặng một lát rồi hỏi tiếp: "Giáo viên của cậu là ai?"

Kim Chiêu nhìn cậu khó hiểu.

Mạnh Ngôn Khê: "Giáo viên của cậu chắc là dạy tốt lắm, tôi muốn cho em gái tôi theo học cô ấy."

Nhắc đến cô giáo dạy múa, mắt Kim Chiêu sáng rực lên, không tiếc lời khen ngợi: "Cô Ngu Ngu thực sự rất xuất sắc, từng biểu diễn trên chương trình Xuân Vãn đấy, lại còn cực kỳ kiên nhẫn. Cô ấy rất giỏi trong việc diễn giải những cảm xúc và động tác trừu tượng thành những điều cụ thể dễ hiểu."

"Ngư Ngư?" Mạnh Ngôn Khê nhìn cô, "Canh cá (Ngư canh) à?"

Kim Chiêu: "…" Chẳng có tí lãng mạn nào.

"Ngu trong Ngu Mỹ Nhân, Ngu Cơ ấy." Cô nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!