"Sao thế?"
Thấy Mạnh Ngôn Khê dừng bước, Mạnh Thời Tự đi phía trước bèn quay đầu lại hỏi.
Trụ trì đang kể cho ông nghe về tấm bia đá trên vách núi hậu viện, tương truyền là bút tích ngự phê của một vị hoàng đế, muốn dẫn ông đi xem. Mạnh Thời Tự dừng lại, mọi người cũng dừng theo.
Hôm nay ở đây ngoài Mạnh Thời Tự và Mạnh Ngôn Khê còn có Lộ Cảnh Việt. Mạnh Trục Khê không đi cùng, cô bé còn quá nhỏ, Mạnh Thời Tự cho rằng tạm thời chưa thích hợp tham gia các nghi thức tôn giáo, cho dù là để cầu phúc cho người mẹ đã khuất của mình.
Lộ Cảnh Việt đi trước, bị tượng Phật che khuất tầm nhìn nên không thấy Mạnh Ngôn Khê đang nhìn gì. Cậu ấy định quay lại xem thì Mạnh Ngôn Khê đã thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt nói: "Không có gì, đi thôi."
Nhà họ Mạnh lần này đến là để làm lễ cầu siêu cho bà Mạnh quá cố. Lễ kéo dài ba ngày từ đêm 30 đến mùng 2 Tết, mỗi ngày đều có nghi thức nhưng chủ yếu hoàn thành vào buổi sáng. Thời gian còn lại, ba người đàn ông trong nhà hoặc ở trong chùa uống trà nghe thiền, hoặc đi dạo quanh núi.
Hậu viện chùa Tùy Giác nằm sát một rừng trúc thanh tịnh, u tịch, trong viện có giếng cổ và bia đá. Sáng mùng 2 trời nắng đẹp, sau khi lễ cầu siêu hoàn tất, Mạnh Thời Tự cùng Mạnh Ngôn Khê và Lộ Cảnh Việt ngồi trong viện uống trà đàm đạo với đại sư Tịch Không.
Đại sư Tịch Không năm nay đã 101 tuổi, là cao tăng đắc đạo lớn tuổi nhất chùa Tùy Giác. Râu tóc bạc phơ nhưng tinh thần ngài vẫn rất minh mẫn, quắc thước. Nếu không phải có giao tình nhiều năm với nhà họ Mạnh, Mạnh Thời Tự cũng khó đoán ra tuổi thật của ngài.
Đại sư Tịch Không rót trà cho Mạnh Thời Tự, hỏi thăm tình hình sức khỏe và tinh thần của cô con gái nhỏ Mạnh Trục Khê hiện giờ ra sao.
"Cảm ơn đại sư chỉ điểm, con bé đã tốt hơn nhiều rồi." Mạnh Thời Tự nói rồi liếc nhìn Mạnh Ngôn Khê.
Đại sư Tịch Không nhìn theo ánh mắt Mạnh Thời Tự, cười hiền từ: "Chuyện này thực ra không liên quan đến công tử nhà ngài, cũng đừng nên trách cứ quá mức. Tiểu thư sinh ra trong nhung lụa, được muôn vàn sủng ái che chở, nhưng thế gian này làm gì có chuyện thập toàn thập mỹ? Ai rồi cũng phải trải qua mài giũa và rèn luyện. Công tử nhà ngài như thế, tiểu thư nhà ngài cũng vậy thôi, tất cả đều là duyên pháp."
Mạnh Thời Tự gật đầu, cùng đại sư nâng chén trà.
Hai người trò chuyện thêm vài câu thì có tăng nhân đến tìm đại sư Tịch Không, hành lễ với Mạnh Thời Tự trước rồi mới thưa với đại sư: "Sư phụ, vị thí chủ họ Kim lại đến ạ."
"Thí chủ họ Kim?" Tay Mạnh Ngôn Khê đang cầm chén trà khựng lại.
Đại sư Tịch Không nhìn cậu, cười ha hả: "Đúng vậy, là chữ Kim trong kim nhật (hôm nay). Họ này hiếm thấy, sao, Ngôn Khê có quen biết à?"
Mạnh Ngôn Khê đặt chén trà xuống, thản nhiên đáp: "Không quen ạ."
Lộ Cảnh Việt ngồi bên cạnh liếc nhìn cậu một cái.
Đại sư Tịch Không tuy đã hơn trăm tuổi nhưng đôi mắt vẫn tinh tường, thấu suốt sự đời. Ngài chăm chú nhìn Mạnh Ngôn Khê, khẽ gật đầu: "Nghĩ cũng phải, chắc là không quen đâu. Đó là một nam thí chủ chấp niệm với việc cầu tự."
Mạnh Ngôn Khê: "Cầu tự ạ?"
"Phải, cầu con trai đã nhiều năm. Hôm nay đến đây, chắc là tâm nguyện đã thành, đến để tạ ơn thần phật." Đại sư Tịch Không nhìn về phía chân trời xa xăm, từ từ đứng dậy: "Để ta đi xem sao."
Đại sư Tịch Không rời đi cùng vị tăng nhân, Mạnh Ngôn Khê cũng đứng dậy theo.
Mạnh Thời Tự hỏi: "Đi đâu đấy?"
Mạnh Ngôn Khê: "Ở đây sóng yếu, con ra ngoài gọi điện cho Khê Khê."
"Ngồi không yên thì cứ bảo là ngồi không yên, lại còn lôi em gái ra làm cớ." Mạnh Thời Tự mắng yêu con trai, rồi quay sang hỏi Lộ Cảnh Việt, "Cháu có muốn đi gọi điện không?"
Lộ Cảnh Việt nhìn Mạnh Ngôn Khê, cười đầy ẩn ý: "Cháu không đi đâu, cháu ở đây với cậu."
Mạnh Ngôn Khê liếc cậu ấy một cái, không nói gì, xoay người đi ra ngoài.
Từ hậu viện chùa Tùy Giác đi lên phía trước là khu tịnh xá của tăng nhân, một khuôn viên tứ hợp viện hai gian, đi tiếp nữa mới đến tiền đình tiếp đón khách hành hương.
Hôm nay là mùng 2, lại gần trưa nên khách hành hương không còn đông đúc chen chúc như hôm qua. Mạnh Ngôn Khê đi qua cửa nhỏ, bước vào hành lang.
Gió lay động chuông gió dưới mái hiên, phát ra những tiếng leng keng trong trẻo.
Mạnh Ngôn Khê không vào đại điện mà đứng dưới một lá cờ phướn ở hành lang. Từ vị trí này, tầm mắt cậu vừa vặn có thể nhìn xuyên qua cửa lớn điện Phật, thấy một đôi vợ chồng đang trò chuyện với đại sư Tịch Không bên trong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!