Mạnh Ngôn Khê nghiêng đầu nhìn về phía cô Trần Thuật: "Chị Thuật, phiền chị gọi điện cho bố em một tiếng, bảo là con trai ông ấy ở trường ăn mất bữa sáng của người khác, nhờ ông ấy đến bàn chuyện bồi thường ạ."
Cô Trần Thuật vẫn còn đang ngơ ngác, đầu óc còn chưa kịp tiêu hóa xem rốt cuộc ai mới là người yêu sớm, sao giờ tự nhiên lại nhảy sang chuyện bồi thường thế này?
"Không, không cần đâu!" Mẹ Quý Hạo Hiên cuống quýt giơ tay ngăn lại.
Đi họp phụ huynh mấy lần, dù ban đầu bà ta không biết Mạnh Thời Tự là ai thì giờ cũng đã nghe ngóng rõ cả rồi. Con trai bà ta tuy ưu tú, trường Trung học Phụ thuộc cũng là môi trường nề nếp, không có mấy chuyện lộn xộn, nhưng nhà họ Mạnh dù sao cũng là danh gia vọng tộc, thế lực lớn mạnh. Bà ta đâu có muốn vô duyên vô cớ đắc tội với Mạnh Thời Tự. Nếu chỉ vì mấy bữa sáng cỏn con mà khiến Mạnh Thời Tự phải thân chinh đến trường một chuyến, làm phật ý người ta… Đường tương lai còn dài, ngoài chuyện thi đại học còn có công việc, hôn nhân, con cái… Ai biết được tay của nhà họ Mạnh vươn dài đến đâu chứ.
"Chắc là tôi hiểu lầm thôi." Bà ta gượng cười với Mạnh Ngôn Khê, "Bố cậu là người bận rộn, thôi đừng làm phiền ông ấy."
"Bố cậu." Mạnh Ngôn Khê lẩm bẩm hai từ này, cười như không cười.
"Nhưng mà cô Trần này." Mẹ Quý Hạo Hiên liếc xéo Kim Chiêu một cái rồi quay sang nói với cô Trần Thuật, "Tôi thấy Quý Hạo Hiên không thích hợp ngồi cùng bàn với nữ sinh này nữa đâu."
"Mẹ!" Quý Hạo Hiên kéo tay bà ta, gào lên khàn đặc.
Mẹ cậu ta chẳng thèm để ý, nhìn chằm chằm cô Trần Thuật, ép hỏi: "Cô thấy sao?"
Cô Trần Thuật gật đầu.
Bất kể hai đứa nhỏ có yêu sớm hay không, sự việc đã ầm ĩ thế này rồi thì chắc chắn phải tách chúng nó ra.
"Để em đổi chỗ với Quý Hạo Hiên cho."
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía giọng nói vừa phát ra.
Lộ Cảnh Việt đi cùng Mạnh Ngôn Khê vào, nãy giờ vẫn im lặng không lên tiếng, thậm chí còn không đứng gần mà dựa vào một cái bàn trống cách đó không xa. Cậu ấy đứng một chân hơi co, một tay đút túi quần, dáng vẻ lười biếng thảnh thơi như đang xem kịch, hoàn toàn tách biệt khỏi đám đông.
Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Lộ Cảnh Việt đứng thẳng dậy, lặp lại lần nữa:
"Em đổi chỗ với Quý Hạo Hiên."
Trước khi tiếng chuông báo tiết một vang lên, Lộ Cảnh Việt đã hoàn tất việc đổi chỗ với Quý Hạo Hiên.
Mẹ Quý Hạo Hiên khoanh tay đứng ngoài cửa sổ chỗ Kim Chiêu ngồi, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm nhìn vào. Ánh mắt pha trộn giữa sự thù địch và khinh miệt khiến lưng Kim Chiêu như bị kim châm, đồng thời thu hút những ánh mắt tò mò, suy đoán, thậm chí là phấn khích của các bạn học khác.
Thế là một cuộc đổi chỗ ngồi vốn dĩ rất bình thường, dưới con mắt của đám học sinh bỗng trở nên đầy ẩn ý, không ít người chụm đầu vào nhau thì thầm bàn tán.
Nước mắt chực trào nơi hốc mắt Kim Chiêu.
Rõ ràng cô chẳng làm gì cả, tại sao xui xẻo cứ luôn ập đến với cô?
"Cậu cứ yếu đuối thế này mãi không ổn đâu."
Đồ đạc của Lộ Cảnh Việt không nhiều, cậu ấy chuyển xong rất nhanh, kéo ghế ngồi xuống cạnh cô.
Kim Chiêu ngước mắt nhìn cậu ấy.
Làn da thiếu nữ trắng như tuyết, nhưng viền mắt lại đỏ hoe. Lộ Cảnh Việt dựa lưng vào ghế, liếc mắt hỏi: "Cậu có biết nếu là Mạnh Ngôn Khê gặp chuyện này, cậu ta sẽ làm thế nào không?"
Kim Chiêu không hiểu sao Lộ Cảnh Việt tự nhiên lại nhắc đến Mạnh Ngôn Khê.
Ánh mắt Lộ Cảnh Việt lướt qua vai cô, nhìn về phía sau lưng cô. Kim Chiêu cũng quay đầu nhìn theo.
Ngoài cửa sổ, mẹ Quý Hạo Hiên đã đi mất rồi.
Kim Chiêu lập tức nhìn về phía chỗ ngồi của Mạnh Ngôn Khê, cậu cũng không có ở đó.
Cô khó hiểu nhìn Lộ Cảnh Việt. Cậu ấy cười một tiếng, lôi tờ đề toán tiết này phải dùng ra từ trong ngăn bàn. Không ngoài dự đoán, trừ trang đầu tiên ra, các trang sau đều trắng trơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!