Học sinh lớp 11 trường Trung học Phụ thuộc được nghỉ ngày Chủ nhật.
Bố mẹ và họ hàng bên nhà mẹ đẻ của Lâm Dao đến chơi. Tiếng cười đùa của trẻ con cùng tiếng nói chuyện oang oang của người lớn như muốn chọc thủng màng nhĩ Kim Chiêu. Cô bỗng nhớ tới một câu nói trên mạng: "Niềm vui của bạn ồn ào đến mức làm phiền tôi."
Hóa ra niềm vui thực sự có thể làm phiền người khác.
Hóa ra niềm vui cũng có thể làm tổn thương người khác.
Nhưng cô vẫn phải giữ phép lịch sự tối thiểu, bị gọi ra chào hỏi khách khứa, cô ngoan ngoãn cười nói, lễ phép chào từng người một.
Lần đầu tiên làm chuyện này, cô còn lén đỏ hoe mắt vì tủi thân, giờ thì quen tay hay việc, trong lòng thực ra cũng chẳng gợn sóng gì mấy. Hoặc có lẽ là do dạo này tần suất cô nhớ đến Mạnh Ngôn Khê hơi nhiều.
Cảm giác thầm thích một người giống như giấu một viên đường cát trắng trong lòng, nếm chẳng thấy vị ngọt đâu, nhưng mỗi lần nhớ đến lại thấy vui vẻ lạ thường.
Buổi chiều, Kim Chiêu thu dọn sách vở đến thư viện học bài, vừa xuống sân khu tập thể thì gặp Ngô Niệm.
Khu tập thể lúc này vắng vẻ, ít người qua lại. Ngô Niệm phóng xe điện đuổi theo Kim Chiêu từ phía sau.
"Linh Linh." Ngô Niệm dừng xe trước mặt cô, hỏi, "Đi đâu đấy?"
Kim Chiêu đáp: "Em đi thư viện."
"Lên xe đi, chị đưa đi." Ngô Niệm vỗ vỗ yên sau xe.
"Thôi không cần đâu, không tiện đường, chị đi trước đi Niệm Niệm."
Ngô Niệm không đi, nghiêng đầu nhìn cô.
Kim Chiêu cũng nhìn lại chị, cả hai đều muốn nói lại thôi.
"Chị có phải…"
"Mấy người đó…"
Cả hai đồng thanh lên tiếng, rồi lại cùng im bặt.
Phía sau có chiếc ô tô đi tới, bóp còi inh ỏi. Hai người dạt vào lề đường. Đợi xe đi qua, Kim Chiêu mới hỏi: "Mấy người đó sau này không làm khó dễ chị nữa chứ?"
"Ừ, yên tâm, giải quyết xong xuôi cả rồi." Ngô Niệm chống một chân xuống đất, cúi đầu đáp.
"Vậy thì tốt rồi." Kim Chiêu mân mê quai cặp, nói, "Thế em đi thư viện trước đây."
"Ừ."
Kim Chiêu đi được vài bước về phía cổng khu tập thể thì Ngô Niệm gọi giật lại: "Linh Linh."
Kim Chiêu quay đầu.
Ngô Niệm siết chặt tay lái xe điện, ánh mắt nhìn cô hơi lấp lánh, ngập ngừng hai giây rồi hỏi: "Em… trong tay em hiện tại có thể lấy ra được bao nhiêu tiền?"
Kim Chiêu có một khoản quỹ giáo dục do mẹ để lại. Trước khi mất, mẹ đã dặn đi dặn lại là số tiền này chỉ được dùng cho việc học, bất kể ai hỏi, kể cả bố thì cũng không được đưa. Mẹ còn bắt Kim Chiêu thề trước giường bệnh rằng dù sau này có khó khăn thế nào cũng nhất định phải học lên tiến sĩ, tương lai tìm một công việc giảng viên đại học. Kim Chiêu gửi số tiền này trong ngân hàng, chắc chắn là không thể động vào.
Tuy nhiên tiền lì xì Tết mấy năm nay cô đều tiết kiệm lại, cộng vào cũng được hơn hai nghìn tệ.
"Chị cần bao nhiêu?" Cô hỏi.
"Hai nghìn."
Kim Chiêu im lặng hai giây, rồi khẽ gật đầu: "Em về lấy cho chị."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!