Mùa hè Tuế Nghi luôn dài đằng đẵng. Đã đến tận cuối tháng Chín nhưng cái nóng vẫn hầm hập, đậm đặc không tan, hệt như đám thiếu niên ngông nghênh coi trời bằng vung mùa tựu trường, cậy vào chút uy phong còn sót lại của ngày hè mà lao tới bất chấp, ngang tàng và khó thuần phục.
Kim Chiêu ra khỏi nhà từ sáng sớm. Khi cô đến nơi, trung tâm xổ số cũng vừa mới mở cửa. Vừa đẩy cửa bước vào, hơi lạnh đã phả thẳng vào mặt. Cô nghiêng đầu nhìn hình phản chiếu của mình trên tấm kính cửa: áo quần rộng thùng thình, đeo khẩu trang và kính râm kín mít, trên đầu đội chiếc mũ rộng vành che nắng, vai đeo một chiếc túi vải canvas đồng màu giá mười tệ.
"Xin chào."
Nhân viên trung tâm xổ số chào hỏi một cách hờ hững, tiện tay đặt ly đồ uống ăn sáng xuống, thìa kim loại va vào thành ly sứ phát ra tiếng lanh canh.
"Chào anh, tôi đến đổi thưởng." Kim Chiêu bước lại gần, lấy giấy tờ tùy thân và tờ vé số trúng thưởng ra: "Tôi đã có hẹn trước."
Người nhân viên sực tỉnh, "À" lên một tiếng: "Là cô Kim Chiêu trúng giải 30 triệu tệ đúng không?"
Kim Chiêu: "Đúng vậy."
Là cô, Kim Chiêu.
26 tuổi, không dựa dẫm vào bất kỳ ai, tự bỏ tiền túi mua vé số và trúng 30 triệu tệ.
Nhân viên gọi quản lý đến, cả hai cùng xác minh vé số và danh tính của cô. Dưới sự hướng dẫn của họ, Kim Chiêu đi đến dưới camera giám sát.
"Bây giờ mời cô điền số căn cước và số tài khoản ngân hàng vào mặt sau tờ vé số."
Kim Chiêu cầm lấy chiếc bút ký tên màu đen, hỏi: "Có thể chia nhỏ ra gửi vào bốn thẻ ngân hàng khác nhau được không?"
Nhân viên ngẩn ra: "Sao vậy ạ? Có vấn đề gì không?"
"Không có gì, trước khi đến tôi có tra cứu hướng dẫn trên mạng. Họ bảo người đa nghi cần loại tiền tệ có tính dẫn dắt, người hay né tránh cần loại tiền tệ chủ động, người thiếu thốn tình cảm cần loại tiền tệ biết bám người, còn người nóng nảy thì cần loại tiền tệ biết lấy lòng."
Kim Chiêu lôi từ trong túi vải ra bốn chiếc thẻ của bốn ngân hàng lớn, lần lượt xếp ra mặt bàn. Ngón tay trắng nõn điểm qua từng chiếc thẻ mát lạnh: "Đây, loại dẫn dắt, loại chủ động, loại bám người, loại lấy lòng, tôi đều muốn có đủ."
Nhân viên trố mắt nhìn cô.
Ba giây sau, anh ta gật đầu đầy chuyên nghiệp: "Được thôi. 30 triệu nộp thuế 20%, thực nhận là 24 triệu. Chia vào bốn thẻ, bình quân mỗi thẻ nhận 6 triệu. Cô xác nhận lại xem có vấn đề gì không, nếu không thì ghi số tài khoản vào mặt sau vé là được."
"Được, cảm ơn anh."
Kim Chiêu cúi đầu, nắn nót ghi lại từng dãy số tài khoản cho các loại tiền tệ "dẫn dắt", "chủ động", "bám người" và "lấy lòng" của mình.
Trong lúc cẩn thận rà soát lại lần hai, cô nghe thấy nhân viên quay lại nói với quản lý: "Cái này chỉ có ở phim dài tập mới là 6 triệu thôi, chứ nếu là phim ngắn thì ít nhất phải là 60 tỷ."
Quản lý gật gù: "Đúng đấy, bên đó lạm phát ghê lắm."
Phim dài phim ngắn cái gì cơ?
Kim Chiêu thót tim, đang định quay lại hỏi cho rõ thì bên tai bỗng vang lên tiếng gọi dồn dập:
"Dậy đi!"
"Mau dậy đi!"
Kim Chiêu mơ màng mở mắt, tiêu cự dần rõ lại.
Bác tài xế mặc áo cộc tay, mũi đeo kính gọng đen, một tay đặt trên vô lăng, một tay vịn vào ghế phụ, đang quay đầu gọi cô: "Cô gái ơi, đừng ngủ nữa, đến nơi rồi."
Giấc ngủ này của Kim Chiêu quá say sưa, nhất thời cô vẫn chưa tỉnh táo hẳn, cứ co người ngồi ở ghế sau không nhúc nhích.
Tầm mắt mờ mịt lướt qua bác tài, nhìn xuyên qua kính chắn gió.
Phía trước là con đường nhựa thẳng tắp, hai bên đường là hàng cây ngô đồng cành lá xum xuê. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, rải xuống mặt đường những vụn vàng lấp lánh, đung đưa theo gió, trông hệt như khoản tiền 30 triệu khổng lồ rực rỡ đang vẫy gọi cô trong giấc mơ vừa rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!