Căn phòng nhỏ của Cốc Kiều chỉ có một ô cửa sổ bé xíu, chẳng mấy khi đón được gió, cộng thêm không có quạt điện nên hễ đóng cửa là lại nóng phát ngợp. Cô ngồi trước bàn, dùng mỏ của chú chim trên chiếc ghim cài áo lần lượt gõ nhẹ lên từng ngón tay, từ ngón út trở đi, hệt như một chú chim non đang cần mẫn bắt sâu. Gõ một hồi, cô bỗng thấy vui hẳn lên, tựa một chú chim đã no mồi, bất giác mỉm cười với bức tường trắng đối diện.
Bỗng có tiếng gõ cửa, rồi cô nghe giọng dì vọng vào:
– Cốc Kiều, cháu ngủ chưa?
Cốc Kiều vội cất chiếc ghim cài áo vào hộp rồi mới ra mở cửa cho dì.
Sự xuất hiện của bà Lạc dường như khiến căn phòng càng thêm ngột ngạt và chật chội. Bà bảo:
– Sao trong phòng nóng thế này? Mai đi mua cái quạt điện đi.
– Không cần đâu dì, sắp hết hè rồi mà. – Cốc Kiều chủ động nhắc đến chuyện công việc. – Hết hè, dù thế nào cháu cũng phải đi làm thôi ạ. Với bằng cấp và kinh nghiệm của cháu bây giờ, tạm thời chưa tìm được chỗ ưng ý cũng là chuyện thường tình. Đâu thể cứ mong một bước lên trời được, cháu còn trẻ, sau này còn nhiều cơ hội để tiến bộ ạ. Cháu nghĩ mình không thể kén cá chọn canh mãi, cứ tìm được việc là cháu sẽ làm trước để lấy kinh nghiệm, chuyện khác tính sau.
Thật ra, người kén chọn đâu phải cô, mà chính là dì họ. Nhưng Cốc Kiều biết dì cũng chỉ muốn tốt cho mình, nên cô tình nguyện ôm hết trách nhiệm về mình để cả hai đều dễ xử.
Bà Lạc hỏi:
– Ở đây không vừa ý cháu à?
– Dì đối xử với cháu tốt lắm ạ. Nhưng nhà cháu thế nào dì cũng rõ mà, cháu đi làm sớm được ngày nào thì đỡ cho cháu và gia đình ngày đó.
– Tình cảnh của cháu lúc này mà sai một li là đi một dặm ngay. Dì đã hứa thu xếp chuyện việc làm thì nhất định sẽ lo được, cháu đừng có sốt ruột, cứ để dì giải quyết.
– Cháu cảm ơn dì ạ. – Cốc Kiều tiếp lời. – Nhưng nếu việc này phiền phức quá thì dì cũng đừng cố quá làm gì. Cháu đã mười tám tuổi, có khả năng tự chịu trách nhiệm với chính mình rồi ạ.
Cốc Kiều nói cứ như thể mười tám tuổi đã lớn lắm không bằng, khiến bà Lạc nghe mà xót xa thay. Bằng tuổi này, bạn bè của cô vẫn còn đang náo nức chuẩn bị vào đại học.
Dường như sực nhớ ra điều gì, bà Lạc quay sang hỏi Cốc Kiều:
– Cháu có biết Châu Toản không?
– Là một người nổi tiếng phải không ạ? Hình như năm ngoái ông ấy có ra một tập tản văn rất nổi thì phải?
– Đúng là ông ấy rồi. Sao cháu lại biết? – Qua lời Cốc Kiều, bà Lạc đoán chị mình hẳn chưa kể cho cô nghe nhiều về Châu Toản.
– Trước đây, thầy giáo dạy Văn của cháu ngưỡng mộ ông ấy lắm, nên hay nhắc tới trong giờ học ạ.
Hồi sinh nhật năm ngoái, một người bạn đã tặng Cốc Kiều tập tản văn ấy của Châu Toản. Cô mang nó về nhà, cất vào tủ kính phòng khách, nhưng lần sau về thì chẳng thấy đâu nữa. Trùng hợp thay, cũng trong lần về nhà ấy, cô được mẹ cho biết bố mình đã đi "mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng". Bấy giờ, lòng cô chỉ canh cánh nỗi lo bố bị lừa gạt, làm gì còn tâm trí đâu mà bận tâm đến tung tích một cuốn sách.
– Ngày mai nhà Châu Toản sẽ sang chơi, tối đến cháu chịu khó nấu thêm hai món nhé. – Bà Lạc rút mười tờ một trăm tệ từ ví ra. – Đây là tiền mua thức ăn cho mấy ngày tới.
– Tiền lần trước dì đưa vẫn còn ạ. Mọi khoản chi tiêu cháu đều ghi hết vào sổ, dì có muốn xem qua không? – Nói rồi, Cốc Kiều liền đi tìm cuốn sổ ghi chép.
– Nếu còn thừa thì cháu cứ giữ lấy mà tiêu vặt. – Bà Lạc phát hiện ra tiền bạc vào tay Cốc Kiều dường như tiêu được lâu hơn hẳn.
Trước khi ra khỏi phòng, ánh mắt bà Lạc dừng lại trên chiếc hộp nhung đặt trên bàn Cốc Kiều. Nhóc Tư nhà họ Lạc đã sớm mách với bà chuyện anh Hai tặng cho chị họ một chiếc ghim cài áo. Dĩ nhiên, với một người như Lạc Bồi Nhân, tặng một món quà nhỏ cho họ hàng cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Vấn đề là, trước hôm nay, anh đâu có quen biết Cốc Kiều. Chẳng lẽ anh đã tặng cô món quà vốn dành tặng cho người khác à?
Bà Lạc vờ như vô tình nhắc nhở Cốc Kiều:
– Mai con gái của Châu Toản cũng đến, con bé là bạn của anh họ cháu. Con bé ấy hình như thích anh họ cháu lắm, dạo này cứ gọi điện hỏi suốt xem bao giờ thằng bé về. Con bé vốn học dưới anh họ cháu một khóa, nhưng anh cháu thi đại học từ năm lớp Mười Một cơ. Ban đầu thằng bé chỉ định thi thử cho biết, ai ngờ điểm lại cao bất ngờ nên vào thẳng đại học luôn. Con bé ấy lớn hơn cháu một tuổi, năm nay đã là sinh viên năm hai rồi. Thấy hai đứa thân thiết, bố mẹ hai bên cũng mừng cho chúng nó.
Hồi sắp tốt nghiệp Đại học, bà Lạc tình cờ gặp lại Châu Toản và biết được tuổi của con gái ông ta. Phản ứng đầu tiên của bà là đùng đùng nổi giận, bởi lẽ điều đó đồng nghĩa với việc Châu Toản đã qua lại với người đàn bà khác khi còn chưa dứt khoát với chị gái mình. Mãi về sau bà mới biết vợ Châu Toản mắc bệnh tim bẩm sinh, bác sĩ đã khuyên không nên sinh nở nên vợ chồng họ mới nhận nuôi một bé gái sau khi cưới. Khác với những gia đình khác, họ không hề giấu giếm chuyện này. Còn về lý do Châu Toản vội vã chia tay chị gái bà để cưới một người vợ không thể sinh con, bà chưa bao giờ thật sự tin rằng đó thuần túy là vì tình yêu.
Cơn giận của bà Lạc với Châu Toản cũng chẳng kéo dài được lâu. Tốt nghiệp đại học xong, đối mặt với chuyện phân công công tác và gần như chắc chắn không thể trụ lại Bắc Kinh, bà đành mang theo một tia hy vọng mỏng manh đến tìm Châu Toản nhờ vả. Bấy giờ, bố của Châu Toản đã được phục chức và đang làm hiệu trưởng một trường trung học danh giá. Bà khi ấy chỉ là một cô sinh viên nghèo kiết xác, thân cô thế cô, không có ô dù gì, cũng chẳng có lấy một món quà ra hồn.
Bà sực nhớ đến chiếc khăn choàng dài màu trắng do chính tay chị họ đan tặng, kiểu khăn mà cả nam lẫn nữ đều dùng được. Bà bèn mang chiếc khăn ấy đến gặp Châu Toản, viện cớ đó là quà chị họ tặng, và nói rằng chính chị ấy đã bảo bà tới tìm ông ta giúp đỡ. Thật ra bà cũng chẳng dám trông mong gì nhiều, vì lúc đó chị họ đã lấy Lâu Đức Dụ từ lâu lắm rồi. Nào ngờ Châu Toản lại thật sự giúp bà toại nguyện, thu xếp cho bà một chân giáo viên trung học ở Bắc Kinh. Duyên phận run rủi thế nào, con gái lớn của Lạc Bá An lại học đúng lớp do bà chủ nhiệm. Đó đều là chuyện của nhiều năm về trước, từ khi Lạc Bá An ngày càng thăng tiến, những nỗi lo của bà Lạc cũng ngày một nhiều thêm, bà đã sớm rời khỏi bục giảng để chuyển sang một vị trí an nhàn hơn.
Cốc Kiều hoàn toàn không nhận ra ẩn ý của dì họ, cô chỉ cho rằng dì buột miệng nói thế mà thôi. Tuy anh họ đối xử với cô rất tốt, nhưng dù có là anh em ruột thịt đi chăng nữa thì chuyện anh yêu ai cũng đâu đến lượt cô bận tâm. Thời buổi yêu đương tự do, đến bố mẹ còn chẳng quản nổi, cô xen vào làm gì? Ngược lại, khi nghe chuyện anh họ thi vượt cấp vào đại học từ năm lớp Mười Một, cô không khỏi hiếu kỳ hỏi thăm:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!