Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân cùng nhau vào nhà, cô đi bên cạnh anh. Cô nghiêng đầu thoáng liếc nhìn anh, thầm nghĩ dạo này anh đen đi thì phải. Sao lại có người dị ứng với cà chua cơ chứ! Cà chua ngon thế kia mà!
Lạc Bồi Nhân sải bước rất nhanh, Cốc Kiều vội rảo gót đuổi theo, lanh lảnh gọi anh:
– Anh họ ơi, bà Liên không may bị ngã nên đã về nhà tĩnh dưỡng rồi ạ. Nhưng anh yên tâm, không có gì nghiêm trọng đâu.
Lạc Bồi Nhân "ừ" một tiếng tỏ ý đã biết.
Cốc Kiều vẫn theo sát gót, nói tiếp:
– Anh họ ơi, mấy hôm bà Liên không ở đây, em sẽ tạm thời lo việc bếp núc. Em nghe nói anh thích ăn cá nên hôm nay đã cố ý mua cá rồi, anh muốn ăn cá hấp hay canh cá viên ạ?
Lạc Bồi Nhân chợt nhớ lại lời bà Liên, anh đoán bà ta bóng gió về Cốc Kiều như vậy hẳn là vì lo cô cháu họ của dì Cốc sẽ chiếm mất chỗ của mình. Anh đã bảo bà Liên cứ yên tâm, nhưng sự "yên tâm" ấy không có nghĩa là anh sẽ giữ chỗ cho bà ta hay cháu gái của bà ta, bởi đó vốn là việc của dì Cốc, anh không can dự. Vả lại, ở tuổi của bà Liên, về nhà an hưởng tuổi già cũng chẳng có gì không tốt cả.
Sự "yên tâm" mà anh nói là để ám chỉ rằng, với tính cách của mẹ anh, bà sẽ không bao giờ bạc đãi người đã tận tụy chăm sóc hai mẹ con họ. Ngay cả khi bà Liên không làm nữa, mẹ anh chắc chắn sẽ cho bà ta một khoản tiền đủ để dưỡng già.
Sở dĩ anh không nói thẳng ra là vì sợ một khi nói rõ, bà Liên sẽ lại khăng khăng thề thốt rằng mình chẳng ham tiền mà chỉ mong được quay lại nhà họ Lạc làm việc. Anh thực sự không muốn nghe những lời phân bua như thế. Vì tiền thật thì đã sao? Về khoản này, anh hoàn toàn đồng tình với mẹ mình: người làm tốt nên được trả công xứng đáng.
Vốn luôn lịch thiệp với những người làm dịch vụ, Lạc Bồi Nhân quay sang trả lời Cốc Kiều:
– Cảm ơn em. Em cứ quyết là được.
– Vâng ạ, vậy tối nay em nấu canh cá viên nhé. – Cốc Kiều nhanh nhảu đáp. Món này chế biến có phần cầu kỳ hơn, đây cũng là lần đầu cô làm nên có thể nhân tiện rèn giũa tay nghề.
Cô không giới thiệu lại thân phận với Lạc Bồi Nhân, vì cô đoán lần trước anh đã biết rồi, dẫu sao chính anh là người đã đưa cô tới đây mà.
Lạc Bồi Nhân vừa đi đến đầu cầu thang thì lại nghe cô gọi:
– Anh họ!
Tuy thoáng thấy phiền phức, nhưng khi ngoảnh lại nhìn Cốc Kiều, anh vẫn không để lộ sự bực dọc của mình:
– Em còn việc gì sao?
Anh không thấy cách xưng hô "anh họ" có gì bất tiện. Người giúp việc trẻ tuổi gọi theo cách xưng hô của lũ trẻ trong nhà là chuyện thường tình, chẳng lẽ lại phải gọi khác đi? Hễ mở miệng là gọi "cậu chủ" như những người làm bên nhà mẹ anh nghe thật cổ lỗ sĩ, cứ như mấy người sống ở thế kỷ trước vậy. Huống chi, họ cũng có chút quan hệ họ hàng xa.
– Anh họ, cho em xin nửa phút để xác nhận lại những món anh kiêng ăn ạ.
Lần này, chẳng đợi Lạc Bồi Nhân lên tiếng, Cốc Kiều đã một hơi liệt kê vanh vách những thông tin cô thu thập được từ nhóc Tư. Dứt lời, cô ngẩng đầu nhìn Lạc Bồi Nhân, xác nhận lại:
– Có đúng không ạ?
Nghe xong, Lạc Bồi Nhân không khỏi thấy khâm phục cô gái này.
– Đúng vậy, cảm ơn em.
Cốc Kiều vui vẻ nhận lời cảm ơn của Lạc Bồi Nhân, cô cười toe toét đáp:
– Không có gì ạ!
Dứt lời, cô liền quay lưng, lẹ làng chạy thẳng vào bếp.
Mấy tiếng gọi "anh họ" lanh lảnh của Cốc Kiều nhắc nhở cả nhà rằng Lạc Bồi Nhân đã về.
Cốc Kiều một mình loay hoay trong bếp, chuyên tâm mày mò món canh cá viên. Mỗi lần đắm mình vào việc bếp núc, cô lại có ảo giác rằng ngày mình mở nhà hàng hốt bạc dường như đã cận kề ngay trước mắt.
Những khoảnh khắc ấm áp hiếm hoi giữa cô và Lâu Đức Dụ chính là khi cô nghe ông kể chuyện làm giàu. Mỗi khi Lâu Đức Dụ say sưa kể về con đường làm giàu của mình, Cốc Kiều đều chăm chú lắng nghe. Để thưởng cho sự nhiệt tình của con gái, ông thường hào phóng rút một tờ tiền mệnh giá lớn trong ví ra đưa cho Cốc Kiều, bảo cô thích gì cứ mặc sức mà mua, nếu thiếu thì lại xin ông.
Trong các câu chuyện làm giàu của Lâu Đức Dụ, có chuyện về những người đến khu phố Tàu bên Mỹ mở nhà hàng, mỗi năm kiếm được hàng chục nghìn đô la Mỹ. Những hàng chục nghìn, mà lại là đô la Mỹ nhé!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!