Chương 6: Ở nhà họ Lạc

Nhóc Tư nhà họ Lạc lén mở hé cửa trên lầu, nép mình sau cánh cửa nghe lỏm cuộc trò chuyện dưới nhà. Nào ngờ mẹ cậu và người họ hàng mới đến kia chỉ ngồi ngoài phòng khách một lát đã dắt nhau vào phòng riêng, có lẽ vì sợ bà Liên nghe được nội dung câu chuyện của họ.

Lúc bà Lạc quay lên lầu kiểm tra kết quả luyện đàn hôm nay của con trai, nhóc Tư không kìm được mà hỏi:

– Khách về rồi hả mẹ?

Bà Lạc đáp:

– Người vừa đến nhà mình là chị họ của con. Kể từ hôm nay, chị ấy sẽ ở lại nhà mình.

Nhóc Tư thắc mắc:

– Chị họ không có nhà riêng ạ?

Bà Lạc lườm con trai một cái rồi ra lệnh:

– Đàn lại cho mẹ nghe một lượt hoàn chỉnh xem nào.

Bà Lạc bảo ông Tiền lái xe chở Cốc Kiều đến nhà họ Trần lấy hành lý. Bạn của Lâu Đức Dụ thì có thể là hạng tốt đẹp gì được, vậy mà Cốc Kiều lại còn định ở nhờ nhà họ. Bà thầm nghĩ, xem ra đến nước này rồi mà chị họ vẫn không nghĩ đến việc nhờ vả mình. Là do sợ phiền hà, hay sợ bị mình cười chê, hoặc đã đinh ninh rằng mình sẽ khoanh tay đứng nhìn? Nghĩ đến đây, bà Lạc bất giác nở một nụ cười mỉa mai.

Món nợ của Lâu Đức Dụ vốn chẳng phải là một khoản tiền nhỏ mà bà có thể dễ dàng xoay được, nên dĩ nhiên bà sẽ không dại gì móc hầu bao trả nợ giúp ông ta. Tuy Lạc Bá An được cấp nhà lầu xe hơi thật, nhưng thu nhập thực tế của ông ta lại chẳng cao mấy. Trong mắt người đàn ông ấy, chỉ có công danh sự nghiệp của bản thân là trên hết. Ông ta tuyệt đối không cho phép vợ con dựa hơi mình để trục lợi dù chỉ một chút, bởi thế mà ngoài lương ra thì chẳng có đồng lậu nào.

Bà Lạc thầm nghĩ, bao nhiêu năm rồi mà chị họ vẫn cố chấp y như xưa. Trái lại, Cốc Kiều tỏ ra khôn ngoan hơn mẹ mình khi biết tìm đến nhờ cậy bà. Dẫu vậy, cô vẫn là con gái của Lâu Đức Dụ, đến nước này rồi mà vẫn còn tiếc một người bố như vậy ấy, còn tính chuyện tìm ông về gánh vác trách nhiệm nữa. Với món nợ ngập đầu và bản tính của Lâu Đức Dụ, làm gì có chuyện ông chịu quay về? Có khi ông đã sớm tính đường chuồn êm từ lâu rồi. Một khi ông ta đã quyết tâm lẩn trốn thì đố ai tìm được.

Dù nghĩ vậy, bà Lạc vẫn ủng hộ việc Cốc Kiều đến đồn cảnh sát trình báo việc Lâu Đức Dụ mất tích, như vậy chỉ cần đợi hết thời hạn tuyên bố mất tích, chị họ của bà có thể yêu cầu ly hôn.

Xét cho cùng, Cốc Kiều là con gái của chị họ và Lâu Đức Dụ. Rốt cuộc, tình thương dành cho chị họ cũng lấn át sự chán ghét mà bà Lạc dành cho Lâu Đức Dụ, thế nên bà quyết định giữ Cốc Kiều lại, tìm cho cô một công việc tử tế. Sau này nếu muốn học tiếp, cô có thể theo học hệ tại chức ở trường đại học buổi tối. Bà không có ý định để Cốc Kiều phí thêm một năm học lại cấp ba, vì dẫu có thi đậu đại học thì cũng quá tốn kém.

Dẫu sao bố ruột vẫn thân hơn dì họ, bà có dốc lòng bồi dưỡng thì cũng chỉ như dã tràng xe cát, cuối cùng người hưởng lợi vẫn là Lâu Đức Dụ. Chi bằng để Cốc Kiều đi làm ngay để đỡ đần kinh tế, san sẻ bớt gánh nặng cho mẹ cô.

Chiếc xe Crown đã đợi sẵn ngoài đầu ngõ Chân Kim. Cốc Kiều quay vào nhà họ Trần để thu dọn hành lý. Gọi là hành lý cho sang chứ thực ra chỉ có vỏn vẹn một cái ba lô cùng vài bộ quần áo. Lúc ấy trong nhà chỉ có một mình bà Trần. Sau khi cô chào tạm biệt, bà Trần vẫn không yên lòng, cứ khăng khăng đòi tiễn cô ra tận đầu hẻm. Cốc Kiều bước lên xe, ngoảnh đầu nhìn lại vẫn thấy bóng bà Trần đứng tần ngần nơi ấy. Cô giơ tay vẫy thật mạnh. Mãi đến khi bóng bà khuất hẳn, cô vẫn chưa bỏ tay xuống.

Cô chợt có linh tính rằng mình sắp phải tạm biệt những tháng ngày xưa cũ.

Khi xe chạy ngang một sạp báo, Cốc Kiều liền nhờ bác tài xế Tiền dừng lại để cô xuống mua vội năm sáu tờ báo khác nhau. Ngồi lại vào xe, cô lật báo sột soạt, hy vọng tìm ra một phương cách khác để tìm bố ngoài việc trình báo mất tích. Thử thêm một lần là có thêm một tia hy vọng. Dì họ cô vốn không muốn gặp lại Lâu Đức Dụ, nên cô chẳng thể nhờ bà tìm bố giúp. Biết đâu chừng Lâu Đức Dụ vẫn giữ thói quen đọc báo để tìm cách làm giàu, liệu có nên đăng tin tìm ông trên báo không?

Thế nhưng, cô không có đủ tiền để trả phí đăng tin. Vả lại, những mẩu quảng cáo trả phí trên báo, chẳng hạn như mục Tìm bạn trăm năm, thường chỉ chiếm một góc nhỏ xíu, người ta rất khó lòng để mắt tới.

Cuối cùng, ánh mắt Cốc Kiều dừng lại trên một mẩu tin tuyển dụng. Một quán bar đang tuyển nhân viên bán rượu với mức lương và hoa hồng vô cùng hậu hĩnh. Cô không rõ thực hư ra sao, nhưng vẫn thầm mong đây là sự thật.

Bà Lạc liếc nhìn bọc hành lý Cốc Kiều vừa mang về, rồi lại ngắm quả đầu nham nhở như bị ai gặm của cô. Đến tuổi này rồi thì cũng nên biết học cách chăm chút bản thân đi chứ. Nếu đã có sẵn nhan sắc làm vốn thì phải biết tận dụng, chứ như chị họ lấy Lâu Đức Dụ thì rõ phí của trời. Trước năm mười tám tuổi, bà Lạc vẫn luôn đinh ninh chị họ là cô gái đẹp nhất trên đời, đến nỗi bà còn vô thức bắt chước từng điệu bộ cử chỉ của chị mình.

Thế nhưng sau này lên thành phố, vầng hào quang của chị họ dần lụi tàn trong lòng bà. Cũng bởi vậy mà bà thông cảm cho Châu Toản. Tình yêu của Châu Toản dành cho chị họ chỉ có thể nảy nở dưới nông thôn. Một khi ông ta rời khỏi chốn quê mùa đó, ông ta sẽ nhận ra sự tầm thường của chị họ. Song dẫu không thành đôi với Châu Toản thì chị họ cũng đâu đến mức phải hạ mình chọn Lâu Đức Dụ chứ.

Trước hết, bà Lạc dẫn Cốc Kiều đến căn phòng mới của cô, bảo cô dọn dẹp một chút.

Căn phòng mới tuy không lớn, chỉ có một ô cửa sổ con con cùng chỗ kê vừa một chiếc giường đơn, một bộ bàn ghế và một cái tủ hẹp, nhưng đối với Cốc Kiều, có được nơi ăn chốn ở thế này đã quá may mắn rồi. Việc dì họ cho cô ở nhờ vốn dĩ đã vượt xa những gì cô dám trông đợi. Nay nơi ăn chốn ở đã giải quyết xong, cô có thể toàn tâm toàn ý đi tìm việc, chỉ cần chỗ làm có ký túc xá là cô sẽ dọn đi ngay.

Cô nhanh nhẹn thu xếp đồ đạc xong xuôi, đang định ngồi vào bàn viết một lá thư báo bình an cho mẹ thì nghe tiếng gõ cửa.

Bà Lạc đã lựa mấy bộ quần áo cũ của mình mang sang, bảo Cốc Kiều mặc tạm. Quần áo của bà toàn màu nền nã, không như chiếc áo sơ mi vàng tươi bị bà chê là sặc sỡ và quê kệch của Cốc Kiều, dẫu rằng nhờ tuổi xuân phơi phới mà cô mặc vào trông cũng khá hoạt bát.

Bà Lạc đóng cửa lại, bảo Cốc Kiều thay thử chiếc áo sơ mi cùng chân váy cho bà ngắm. Cốc Kiều cảm thấy chiếc áo sơ mi đính dải lụa màu xanh nhạt này hẳn sẽ rất hợp với dì họ, chứ cô mặc thì không được ăn nhập cho lắm. Thế nhưng trong mắt bà Lạc, bộ đồ này vẫn đẹp hơn chiếc áo sơ mi màu vàng của cô nhiều. Bà Lạc ngắm nghía phần thân trên của Cốc Kiều rồi khẽ hỏi:

– Áo ngực của cháu cỡ nào?

Cốc Kiều hiếm khi đỏ mặt. Trước đây cô vốn chỉ mặc áo lót lá, sau này lớn hơn không còn vừa nữa, mẹ cô mới cố ý dẫn cô đến tận cửa hàng bách hóa trên huyện để sắm áo ngực. Hồi đó, học sinh trung học như cô chỉ có độc một kiểu này để chọn. Bây giờ nó đã hơi chật, nhưng Cốc Kiều lại thấy bó một chút cũng chẳng sao, nếu không vòng một nhô cao khi mặc áo sơ mi trông sẽ hơi kỳ.

Thấy trên bàn có một tờ giấy trắng mới chỉ viết được hai chữ "Mẹ ơi" rồi bỏ đấy, bà Lạc liền hỏi Cốc Kiều:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!