Chương 50: Khẩu vị

– Bên cháu chuyên cung cấp áo khoác da đủ mọi kiểu dáng, chất liệu, cam đoan tất cả sản phẩm đều qua được khâu kiểm định của địa phương…

– Cô Cốc, món ăn lên rồi, chúng ta ăn trước đã…

Cốc Kiều vốn định để dành chai rượu lại uống sau, nên không chủ động rót cho giám đốc Vu. Nào ngờ, lão chẳng hề khách sáo mà tự mình rót đầy một ly cho cô.

Giám đốc Vu vốn sành sỏi mấy bài ép rượu, lão tuôn ra một tràng cứ như thể Cốc Kiều không uống cạn ly này là không nể mặt mình vậy.

Thật ra, Cốc Kiều càng ngày càng khinh thường lão, nhưng cô vẫn nâng ly nhấp một ngụm nhỏ. Cô để ý tới cái cách giám đốc Vu nhìn mình. Ánh mắt lão soi mói và tânj hưởng như thể cô chỉ là một món đồ, khiến cô bất giác thấy lợm giọng. Song vì không quen né tránh những ánh nhìn của người khác, cô bèn ngẩng lên nhìn chằm chằm lại giám đốc Vu, thản nhiên săm soi từ cặp lông mày rậm đến chiếc cằm bạnh của lão.

Vốn dĩ giám đốc Vu rất thích đôi mắt to tròn của Cốc Kiều. Có người chỉ cần một đôi mắt như thế cũng đủ làm kẻ khác hồn xiêu phách lạc. Nếu không rành cách liếc mắt đưa tình thì cứ cụp mắt e lệ, má đỏ tai hồng cũng thú vị. Thế nhưng, Cốc Kiều lại chẳng cho lão thấy chút thú vị nào, dù là cách nào đi chăng nữa. Ánh mắt dò xét của cô khiến lão cực kỳ mất hứng.

Giám đốc Vu nào cps được tính là trai đẹp đáng để người khác phải ngắm nghía gì cho cam, cái nhìn chòng chọc của Cốc Kiều chỉ khiến lão cảm thấy bị khiêu khích. Ban đầu, lão vốn nghĩ Cốc Kiều tìm đến mình là có việc cầu cạnh, lại còn trẻ người non dạ, khoảng cách tuổi tác giữa hai người rõ như ban ngày. Bởi vậy, lão tỏ ra lịch thiệp, nhiệt tình một chút cũng chẳng tổn hại đến thể diện. Nào ngờ Cốc Kiều lại không biết điều đến thế.

Lão quyết định phải ra oai, cho cô biết bây giờ cô là người đang cần lão giúp đỡ. Đã đi cầu cạnh người khác thì phải mang tâm thế của kẻ đi cầu cạnh.

Cốc Kiều vừa định bàn tiếp về chuyện áo khoác da, giám đốc Vu đã ngắt lời:

– Hoàn cảnh nào thì nói chuyện nấy, hôm nay chủ yếu vẫn nên tập trung ăn cơm. Tôi cho rằng ăn uống là cách dễ nhất để hiểu một ai đó. Chỉ khi đôi bên hiểu nhau rồi, việc hợp tác mới xuôi chèo mát mái. Cô Cốc thấy sao?

Rõ ràng trước đó lão đâu có nói vậy.

Giám đốc Vu lại rót đầy ly rượu của Cốc Kiều:

– Cô Cốc, cô nói cô rất có thành ý hợp tác, nhưng hiện tại tôi chẳng thấy thành ý của cô đâu cả.

Giữa hai lựa chọn, một là mượn cớ vào nhà vệ sinh rồi chuồn thẳng, hai là nán lại nói chuyện với tên đàn ông này, Cốc Kiều đã chọn vế sau. Bị lão d* x*m nhìn vài cái cũng chẳng mất mát gì, không vui thì cứ nhìn lại là xong. Đằng nào cũng mất công đến đây rồi, hợp tác không thành thì moi thêm chút tin tức cũng chẳng thiệt.

Cốc Kiều bèn nhấp thêm vài ngụm rượu. Cô chưa từng uống Mao Đài nên cũng muốn nếm thử xem nó có mùi vị ra sao. Nhưng thử rồi mới thấy, cô vẫn thích loại rượu trắng hương thanh hơn, còn loại hương tương này quả thực không hợp khẩu vị của cô. Cốc Kiều cứ thế nhấm nháp từng ngụm rượu đắt đỏ, mà trong mắt giám đốc Vu, cử chỉ ấy lại thành ra cô không biết uống.

Cốc Kiều bắt đầu giả say, đưa tay đỡ trán:

– Cháu không uống được nữa…

– Cô Cốc nói năng rành rọt thế này, chẳng giống say chút nào cả.

– Chú nhất định phải chuốc say cháu mới được à? Say rồi thì còn gì vui nữa.

Người nói vô tình, kẻ nghe lại lưu tâm. Giám đốc Vu nào nghe ra được ý tứ chất vấn trong câu nói ấy, ngược lại còn tự suy diễn ra một tầng nghĩa khác, bèn tỏ ra vồn vã hơn hẳn.

Thừa lúc bản thân vẫn còn chịu đựng nổi, Cốc Kiều bèn mỉm cười, lân la hỏi vài chuyện cô quan tâm.

– Chẳng phải giám đốc Vu nói tối nay chỉ ăn cơm thôi sao? Nhưng sơn hào hải vị làm sao sánh bằng lời vàng ý ngọc, cháu vẫn muốn lắng nghe chút ít kiến giải của chú.

Giám đốc Vu dẫu được tâng bốc đã nhiều, song vẫn lý giải ánh mắt tò mò của Cốc Kiều thành sùng bái. Lão không cưỡng lại được cái nhìn tha thiết ấy, bèn cao hứng tuôn ra một tràng những gì mình biết.

Nhưng giám đốc Vu vốn là một tay cáo già, nói đến đoạn mấu chốt bèn đột ngột dừng lại. Lão rót đầy ly cho Cốc Kiều, cười nói:

– Nếu cô muốn nghe, sau này còn khối cơ hội để tôi kể cho cô. Tối nay cứ tập trung ăn uống đã.

Cốc Kiều lập tức hiểu ra ẩn ý của giám đốc Vu. Thứ lão muốn, cô không thể cho; vậy thì thứ cô cần, cũng đừng hòng moi được từ miệng lão. Đối với loại cáo già d* x*m này, dẫu có chấp nhận cho lão chấm m*t, e rằng thứ cô nhận lại cũng chỉ là một chiếc bánh vẽ.

Cốc Kiều chẳng thèm cười nữa, lạnh nhạt đáp:

– Được, vậy chúng ta đừng nói chuyện nữa, ăn cơm thôi.

Cốc Kiều tỏ vẻ ngoan ngoãn nghe lời, chỉ chuyên tâm ăn cơm. Lúc này, cô đã dứt khoát từ bỏ ý định hợp tác, thậm chí còn quyết định sẽ chia đôi hóa đơn với lão. Cả lời nói lẫn nhân phẩm của lão đều thực sự không đáng để cô đãi một bữa cơm.

Cốc Kiều bắt đầu tỉ mẩn bóc tôm, ăn hết một con lại bóc con khác, im lặng nhai nuốt, tuyệt nhiên không nói một lời. Vì đã quyết định chia tiền, cô ăn đúng một nửa số tôm trên đĩa. Xong xuôi, cô lại chuyển tầm mắt sang món bào ngư sốt kim thang, lặng lẽ dùng mắt phân tích các nguyên liệu rồi mới từ tốn dùng đầu lưỡi thưởng thức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!