Chương 47: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu?

Thấy cả nhà họ Lạc đều có mặt đông đủ, Tiêu Già không muốn gây rắc rối cho Cốc Kiều nên đành nhờ Lạc Bồi Nhân chuyển giúp chiếc đồng hồ. Lạc Bồi Nhân quả quyết rằng Cốc Kiều sẽ không đời nào nhận một món quà đắt giá như thế. Giọng anh chắc nịch đến độ khiến Tiêu Già thoáng hoài nghi không biết quyết định tặng quà của mình có phải là sai lầm không.

Tiêu Già ngượng nghịu gãi đầu:

– Hôm nay em đã nhận quà mừng năm mới của cậu ấy, không đáp lễ thì áy náy lắm.

Lạc Bồi Nhân chẳng cần hỏi cũng biết Cốc Kiều đã tặng gì, bởi Tiêu Già đang đeo đôi găng tay do cô tặng.

Sau bữa cơm, Lạc Bồi Nhân bắt đầu chia quà đã chuẩn bị cho mọi người. Anh tặng Cốc Kiều một chiếc máy cassette cùng vài cuộn băng, trong đó ngoài băng tiếng Anh còn có hai cuộn nhạc trẻ đang thịnh hành, đặc biệt là cuốn ghi bài hát "Ngày mai sẽ tốt hơn" mà cô rất thích. Nhỏ Ba nhà họ Lạc không khỏi ngạc nhiên, bởi đây đâu phải dòng nhạc anh Hai mình thường nghe. Trong khi đó, nhóc Tư lại hậm hực ra mặt.

Dù cậu cũng có máy cassette, nhưng món quà anh Hai tặng chị họ trị giá tới bốn con số, còn của cậu chỉ đáng vài chục tệ, rõ ràng khác nhau một trời một vực. Dĩ nhiên, điều khiến cậu bực nhất là không tài nào đoán nổi bố đã cho anh Hai bao nhiêu tiền tiêu vặt mà anh lại có thể hào phóng mua tặng chị họ một món quà đắt đỏ đến thế.

Bà Lạc phải cố nén sự kinh ngạc trong lòng. Thấy con trai riêng của chồng lại tặng Cốc Kiều một món quà đắt giá như vậy ngay trước mặt bao người, bà không tin Lạc Bồi Nhân chỉ đơn thuần coi đứa em họ chẳng có chút ruột ra máu mủ này như một cô em gái thân thiết. Bà bất giác liếc về phía Lạc Bá An thay vì nhìn con chồng hay Cốc Kiều, nhưng chỉ thấy ông ta vẫn điềm nhiên như không.

Cốc Kiều tuy không biết chính xác giá tiền, nhưng cũng đoán được đây là một món đồ chẳng hề rẻ.

– Em cảm ơn anh họ ạ! Mấy cuộn băng này em xin nhận, nhưng chiếc máy đắt quá, em không dám nhận đâu. Anh cứ giữ lại dùng đi ạ.

Lúc từ chối, cô thậm chí còn chẳng nghĩ đến chuyện không có máy thì làm sao nghe được băng.

Lạc Bồi Nhân bèn bảo Cốc Kiều:

– Trong lòng anh, em cũng như nhỏ Ba với nhóc Tư, đều là em ruột cả. Chúng nó đều có máy cassette rồi, em đang học tiếng Anh thì đương nhiên cũng cần một cái chứ. 

Sau đó, anh quay sang nói với mẹ kế:

– Dì Cốc, dì khuyên em họ một tiếng đi ạ. Đều là người một nhà cả, khách sáo quá lại hóa xa cách.

Suy cho cùng, lòng cảm mến và sự nhiệt thành Cốc Kiều dành cho Lạc Bồi Nhân cũng chỉ bắt nguồn từ việc anh đối xử với cô tốt hơn người khác đôi chút. Cô chưa từng thấy hứng thú hay có ý định tìm hiểu con người thật của anh, thế nên chút thiện cảm mong manh ấy có thể đổi thay bất cứ lúc nào. Nếu người đối xử tốt với cô là một ai khác, có lẽ kết cục cũng chẳng có gì khác biệt. Anh vốn chẳng hề xem trọng thứ tình cảm hời hợt, dễ dàng có được đến vậy, dẫu sau này mất đi cũng chẳng có gì đáng tiếc.

Thế nhưng, khi nhìn bóng lưng tất bật của cô trong bếp, Lạc Bồi Nhân lại thầm nghĩ, có lẽ chuyện này chẳng thể trách cô được, chỉ tại trên đời này có quá ít người đối xử tốt với cô.

Nghe con trai nói Cốc Kiều ngoài giờ làm vẫn chăm chỉ học tiếng Anh, Lạc Bá An bèn khuyên cô:

– Cháu đã đi làm mà vẫn kiên trì học hành như thế là đáng quý lắm. Bồi Nhân làm anh, không có thời gian kèm cặp thì mua cho cháu cái máy để học thì có gì mà không nhận được chứ?

Nghe chồng nói vậy, bà Lạc cũng lựa lời khuyên Cốc Kiều nhận lấy. Ban đầu, bà cho rằng Cốc Kiều chưa chắc đã lọt vào mắt xanh của Lạc Bồi Nhân, nhưng rồi lại nghĩ, quan hệ nam nữ đâu phải lúc nào cũng tiến tới hôn nhân. Biết đâu Lạc Bồi Nhân thật sự có ý với Cốc Kiều thì sao? Nếu cô nhẹ dạ cả tin mà lỡ xảy ra chuyện gì, chồng bà dĩ nhiên sẽ bênh con trai, khi ấy bà cũng khó lòng cãi lại ông, thế thì Cốc Kiều chỉ còn nước ngậm bồ hòn làm ngọt.

Trước đây, bà Lạc lúc nào cũng nhắc bóng gió Cốc Kiều vì sợ cô và Lạc Bồi Nhân gây ra chuyện không hay. Giờ thấy anh đường đường chính chính đối tốt với cô như vậy, lòng ngờ vực của bà trái lại đã vơi đi ít nhiều. Có lẽ anh thật sự chỉ xem Cốc Kiều là em họ. Song đến em ruột mình Lạc Bồi Nhân còn chẳng mấy để tâm, cớ gì lại đối xử đặc biệt với cô cháu gái này của bà như thế? Lẽ nào chỉ vì tô canh cá viên trên bàn hay sao?

Bà nhớ lại mình năm mười tám tuổi còn lâu mới được lanh lợi và biết khéo léo lấy lòng những người có thể giúp đỡ mình như Cốc Kiều bây giờ. Bà cũng phải lăn lộn ngoài xã hội mãi mới có được chút kinh nghiệm. Bà thật không tài nào hiểu nổi, người chị họ coi trọng sĩ diện đến mức cố chấp kia sao lại có thể nuôi dạy nên một cô con gái như vậy?

Cốc Kiều lí nhí:

– Cảm ơn anh họ!

Ngoài hai tiếng ấy, cô cũng chẳng biết nói gì hơn. Anh xem cô là em họ cũng tốt, như vậy hai người có thể tiếp tục qua lại. Đợi sau này có tiền, cô nhất định sẽ đáp lễ anh bằng một món quà tương xứng.

Tối mùng Một Tết, Cốc Kiều dùng chiếc máy Lạc Bồi Nhân tặng để nghe đi nghe lại bài hát "Ngày mai sẽ tốt hơn". Để đáp lại tấm lòng của anh, sáng sớm hôm sau, cô đã dậy sớm nấu hai món mặn một món canh, cẩn thận cho vào hộp giữ nhiệt để anh mang đi. Trưa đến, cô lại ra hiệu sách mua một cuộn băng hội thoại tiếng Nga cơ bản, hễ rảnh là lại lấy máy ra luyện nghe.

Lúc tan làm, Cốc Kiều lại gặp Tiêu Già. Cậu đã cố tình đến tận văn phòng để đưa đồng hồ cho cô. Cốc Kiều biết Tiêu Già không chịu nhận không khoản tiền thưởng năm trăm tệ từ trên trời rơi xuống như vậy, nên cô kiên quyết đòi cậu hóa đơn để ra trung tâm thương mại trả hàng, đồng thời viết cho cậu một tờ giấy ghi nợ tính theo lãi suất thời bấy giờ.

Lạc Bồi Nhân giờ đã là sinh viên năm cuối. Anh đã hoàn thành hầu hết các môn học và tích lũy gần đủ tín chỉ trong ba năm đầu, thế nên lịch thi của anh nhẹ hơn hẳn mọi người, và kỳ nghỉ đông đương nhiên cũng đến sớm hơn.

Trước khi đến Hải Nam, Lạc Bồi Nhân rủ Cốc Kiều đi xem buổi trình diễn thời trang của Bách Linh tại một nhà hàng Pháp. Anh nói:

– Bách Linh vẫn còn nhớ em đấy. Cậu ấy nghe nói em kinh doanh quần áo nên cố ý mời em đến xem.

Cốc Kiều ngạc nhiên hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!