Ngày đầu tiên của năm 1990 mở đầu bằng những tràng pháo hoa. Dù nơi họ ở thuộc khu vực cấm đốt pháo nhưng nhóc Tư nhà họ Lạc cứ nằng nặc đòi đi đốt bằng được, thế là Lạc Bồi Nhân đành lái xe đưa mấy đứa em, bao gồm cả Cốc Kiều, đến khu vực được phép bắn pháo hoa.
Pháo hoa do Lạc Bồi Nhân mua, nhưng Cốc Kiều lại là người châm lửa gần hết số ấy. Hồi còn ở nhà, vì là chị cả, cô vẫn thường dẫn hai đứa em gái đi đốt pháo. Vốn dĩ Lâu Đức Dụ là người ưa sĩ diện, ở làng chẳng có gì thỏa mãn được cái tính khoe khoang của ông hơn màn pháo hoa ngày Tết. Bởi vậy, Cốc Kiều rất rành việc này, chẳng mấy chốc bầu trời đã bừng lên những đóa hoa lửa lộng lẫy.
Muôn vàn sắc màu của pháo hoa rọi vào mắt Cốc Kiều, nhưng giữa khoảnh khắc huy hoàng ấy, cô lại len lén liếc nhìn Lạc Bồi Nhân, người duy nhất không nhuốm chút sắc màu rực rỡ nào.
Nhóc Tư ghen tị ra mặt khi thấy chị họ được châm pháo hết lần này đến lần khác, liền nhao nhao đòi đốt thử. Nhưng bà Lạc đã dặn trước, vì an toàn nên nhóc Tư chỉ được xem chứ không được nghịch. Chẳng ai muốn gánh hậu quả nếu cậu nhóc táy máy, thế nên cuối cùng cậu chỉ được phép đứng nhìn.
Nhóc Tư bực bội ra mặt, bởi cậu đã tốn công nài nỉ để được đi, vậy mà kết cục người vui nhất lại là chị họ. Thôi thì cũng được, dù sao cũng là chị họ của mình. Nhưng lời cảm ơn của chị họ dường như chỉ dành cho mỗi anh Hai, chẳng hề có phần của cậu. Thấy cả chị Ba cũng được chị họ tặng găng tay, cậu nhóc lại càng tủi thân, vì vốn dĩ cậu cứ ngỡ mình là người đặc biệt nhất trong lòng chị họ.
Nhóc Tư bèn hỏi Lạc Bồi Nhân:
– Anh Hai, năm mới chị họ tặng gì cho anh thế?
Nhỏ Ba hừ một tiếng, khinh khỉnh nói:
– Bao giờ em mới bớt tò mò mấy chuyện này đi hả? Tặng quà giống nhau thì em cho là mình chẳng được coi trọng, còn tặng quà khác nhau thì em lại tị nạnh so bì, xem quà của mình có phải xịn nhất không. Bao giờ em mới hiểu ra là thế giới này không xoay quanh em hả? Em có phải người ai ai cũng quý mến gì cho cam mà lại quen cái thói ấy?
Đoạn, cô bé quay sang nói với Lạc Bồi Nhân:
– Anh Hai, anh đừng nói cho nó biết!
Nhóc Tư tức tối gắt lên:
– Chị lắm lời thật! Có liên quan gì đến chị đâu! Dù sao em cũng đáng yêu hơn chị! Không ai thích một phù thủy độc địa như chị hết!
Nhóc Tư suýt buột miệng gọi chị mình là "mụ phù thủy", nhưng lại thấy chị Ba chưa già đến mức đó.
– Chị đây chẳng cần ai cũng phải thích mình. Nhưng chị khác em ở chỗ, hễ ai không ưa chị là chị nhìn ra ngay, còn người ta có không ưa em thì em cũng chẳng hay biết gì. Có khi họ ghét cay ghét đắng mà em vẫn ngỡ mình được chào đón lắm đấy.
Nhóc Tư tức anh ách mà nhất thời chưa biết bật lại thế nào. Thấy vậy, Cốc Kiều bèn lên tiếng phá tan bầu không khí gượng gạo, lần lượt chúc Tết từng người trong xe.
Được chị họ chúc Tết, nhóc Tư cũng chúc lại cô. Sau đó, nhờ có Cốc Kiều khích lệ, cậu đành quay sang, miễn cưỡng nói với nhỏ Ba:
– Chị Ba, chúc mừng năm mới!
Nhỏ Ba bèn mỉa mai chúc lại:
– Chúc em năm mới ai gặp cũng yêu ha!
Nhóc Tư chẳng mảy may nhận ra ý tứ châm chọc trong lời cô bé, cũng ngây ngô chúc lại y hệt:
– Em cũng chúc chị ai gặp cũng yêu!
***
Chín giờ sáng, Cốc Kiều và Tiêu Già gặp nhau như đã hẹn ở cổng bảo tàng mỹ thuật.
Tiêu Già mới biết Cốc Kiều là em họ Lạc Bồi Nhân qua lời Triệu Việt, nay lại hay tin cô đang ở nhờ nhà họ Lạc nên không khỏi ngạc nhiên. Càng nghĩ, cậu càng thấy duyên phận giữa người với người quá đỗi kỳ diệu.
Vừa trông thấy Cốc Kiều, Tiêu Già đã vội nói mình và Lạc Bồi Nhân là bạn bè, rồi cảm thán rằng thế giới dẫu rộng lớn mà nhiều lúc cũng thật nhỏ bé, không ngờ cô lại là em họ của bạn cậu.
Cốc Kiều không hỏi vì sao hôm qua cậu lại kể chuyện của cô cho Lạc Bồi Nhân. Cô đoán hẳn là Tiêu Già đã buột miệng nhắc đến tên mình, nếu không Lạc Bồi Nhân chẳng thể nào biết chuyện cô bắt chuyến tàu đêm đi lấy hàng.
E rằng ngoài Lạc Bồi Nhân, Tiêu Già còn quen biết những người khác trong nhà họ Lạc, nên Cốc Kiều dặn dò:
– Chuyện mình đi bán dạo, và cả những chuyện khác nữa, sau này cậu đừng kể với bất kỳ ai nhé?
– Xin lỗi, mình có gây phiền phức gì cho cậu không? – Tiêu Già hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!