Lạc Bồi Nhân nhắc:
– Thứ Hai bảo tàng mỹ thuật đóng cửa mà.
– Nhưng ngày lễ là ngoại lệ. Ngày kia là Tết Dương lịch cơ mà!
Nếu là người khác, hẳn Triệu Việt đã buông lời trêu cợt rằng sướng quá nên quên cả ngày tháng rồi hay gì, sao đến cả chuyện ngày kia là ngày đầu tiên của thập niên chín mươi mà cũng quên bẵng thế. Nhưng vì đối phương là Lạc Bồi Nhân, anh ta không dám giỡn cợt tùy tiện, đành nuốt ngược lời trêu vào bụng.
Thấy Lạc Bồi Nhân hôm nay có vẻ không vui, Triệu Việt bèn chuyển sang hỏi chuyện Tiêu Già:
– Có năm trăm tệ mà cũng khó trả thế à? Tặng một món quà là xong chứ gì. Cậu cứ ra trung tâm thương mại mua đại cái đồng hồ là dư sức rồi. Hai người cũng thanh cao gớm, Tết Dương lịch còn rủ nhau đi bảo tàng. Mai người ta đi lấy hàng, cậu không đi cùng để hai đứa tiễn năm cũ rồi đón năm 1990 cùng nhau à?
Lạc Bồi Nhân ném lon Coca trên bảng điều khiển cho Triệu Việt, hỏi có phần cộc cằn:
– Nói lắm thế, không khát à?
Triệu Việt vui vẻ đón lấy, không quên nói lời cảm ơn.
Tiêu Già nào có để tâm đến những lời của Triệu Việt, đầu óc cậu chỉ luẩn quẩn nỗi bận tâm của riêng mình: "Đi tàu lúc tờ mờ sáng chắc không có gì nguy hiểm đâu nhỉ?". Cậu không biết giờ này Cốc Kiều đã đến ga tàu chưa. Cô có nói là đi cùng người khác, nhưng cậu lại quên không hỏi là ai. Giờ nghĩ lại, cậu không khỏi lo lắng, chẳng biết người đồng hành cùng cô có đáng tin hay không.
Tiếng bật nắp lon nước vang lên khô khốc, lớp bọt trắng thi nhau trào ra.
Lạc Bồi Nhân đột ngột hỏi:
– Cô ấy đi tàu lúc rạng sáng à? Cụ thể là mấy giờ?
Tiêu Già chỉ biết mang máng là rạng sáng chứ không rõ giờ giấc chính xác.
Chiếc xe đột ngột rồ ga rồi phanh két một tiếng, đỗ kịt lại trước một bốt điện thoại. Triệu Việt đang uống dở thì suýt phun cả ra ngoài, thầm chê tay lái của thằng bạn hôm nay còn tệ hơn cả mình.
Lạc Bồi Nhân xuống xe đi vào bốt điện thoại. Triệu Việt liếc đồng hồ những năm lần mà vẫn chưa thấy anh trở ra.
Tám phút sau, Lạc Bồi Nhân mới bước ra khỏi đó, nói với Triệu Việt:
– Cậu đưa Tiêu Già về đi.
Triệu Việt hỏi:
– Thế còn cậu? Có chuyện gì à?
– Không có chuyện gì to tát đâu, đừng lo.
Triệu Việt càng nghĩ càng thấy Lạc Bồi Nhân tối nay cứ là lạ. Một ý nghĩ chợt lóe lên, anh ta liền quay sang hỏi Tiêu Già:
– Cô bé đó tên gì thế?
– Anh hỏi làm gì?
– Có gì đâu mà phải giấu giếm? Chẳng phải cậu định giới thiệu mối làm ăn cho cô ấy sao? Lỡ hôm nào anh tìm được việc, người ta hỏi tên mà lại ớ ra không biết thì ngại chết.
– Cốc Kiều. Cốc trong ngũ cốc, Kiều ghép từ chữ Nghiêu và chữ Vũ.
Triệu Việt sửng sốt hỏi:
– Cốc Kiều? Cậu nói cô bé đó tên là Cốc Kiều à? Trông cô ấy thế nào?
Thấy Triệu Việt phản ứng có phần thái quá, Tiêu Già cho rằng anh ta quen một người trùng tên bèn miêu tả vài nét về Cốc Kiều.
– Trời đất! Cô bé đó là em họ của anh Lạc nhà cậu đấy!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!