Thứ Bảy, ngày 30 tháng 12.
Sắp sang năm mới nên câu lạc bộ tiếng Anh hôm nay vắng hoe. Nếu không phải đợi Cốc Kiều, có lẽ giờ này Tiêu Già đã cùng đám bạn đi trượt băng ở Thập Sát Hải. Thế nhưng, câu đầu tiên Cốc Kiều nói với cậu lại chẳng phải tiếng Anh, mà là một lời hỏi vay năm trăm tệ bằng tiếng Trung, kèm theo lời hứa sẽ trả lại ngay trong ngày mai.
Gần đây, Cốc Kiều mới nghiệm ra một điều: muốn buôn sỉ bây giờ, đôi khi tiếng Nga còn thiết thực hơn cả tiếng Anh. Ngay thứ Hai tuần này, cô đã tìm đến tận lớp của khoa tiếng Nga, đợi tan học để nhờ một cô bạn viết giúp một đoạn quảng cáo, dĩ nhiên là có trả công. Kể từ đó, tấm biển dựng trước sạp hàng của cô đã có đủ ba thứ tiếng: Trung, Nga, Anh. Dù chủ yếu bán găng tay da heo, cô vẫn ghi rõ "Bán lẻ và bán sỉ các loại găng tay", kèm theo cả số máy nhắn tin.
Cuốn sách gối đầu giường của cô cũng đổi từ "300 câu giao tiếp tiếng Anh" sang "Tiếng Nga cấp tốc".
Trưa nay, máy nhắn tin vừa reo, cô liền vội vã tìm một bốt điện thoại công cộng để gọi lại. Đầu dây bên kia chính là ông chủ Trạch, người lần trước đã mua nguyên lô găng tay da của cô. Ông ta vào thẳng vấn đề, hỏi bây giờ cô còn bao nhiêu hàng. Đoán ngay ông ta lại vớ được mối lớn, Cốc Kiều không đáp mà hỏi ngược lại xem ông cần bao nhiêu. Khi ấy, cô chẳng buồn tính xem mình còn bao nhiêu vốn, lấy được bao nhiêu hàng hay khi nào mới đi lấy hàng được mà mạnh dạn tuyên bố rằng ông ta muốn bao nhiêu cô cũng lo được, chỉ có điều giá cả phải nhích lên một chút. Cô giải thích, mùa đông đã vào đợt cao điểm, găng tay trở thành mặt hàng bán chạy như tôm tươi nên giá nhập cũng tăng theo. Ông chủ Trạch chẳng hề mặc cả, chốt ngay một nghìn hai trăm đôi găng tay da heo, yêu cầu phải có hàng trước năm giờ chiều mai. Nghe vậy, Cốc Kiều không chần chừ lấy một giây, bắt ngay một chiếc xe lam đi thẳng đến kho hàng tạm thời của mình, gom sạch số hàng hiện có rồi chở thẳng đến quầy của ông ta.
Thấy số găng tay ít ỏi Cốc Kiều mang đến kém xa con số đã thoả thuận, ông chỷ Trạch nghi ngờ hỏi:
– Bấy nhiêu đây thì thấm tháp vào đâu? Chẳng phải cô quả quyết là có một nghìn hai trăm đôi sao?
Cốc Kiều trấn an:
– Chú cứ yên tâm, trước năm giờ chiều mai chắc chắn cháu sẽ có đủ hàng cho chú. Đến lúc đó chúng ta tiền trao cháo múc.
Ông ta vẫn chưa hết ngờ vực:
– Lỡ cô không giao được hàng, tôi biết tìm ai bây giờ? Tôi thấy cô tuổi còn nhỏ mà ăn nói bạo mồm quá đấy.
Ông ta thầm rủa mình hồ đồ khi tin lời một con ranh vắt mũi chưa sạch. Mới ban nãy có người mang đến ba trăm đôi găng tay da heo giá cao hơn, ông ta đã thẳng thừng từ chối, vậy mà số hàng con bé này mang tới còn chẳng bằng người ta.
Vốn dĩ lần này ông chủ Trạch đã thỏa thuận xong với một xưởng găng tay trong vùng, hẹn tới ngày sẽ giao năm nghìn đôi. Ai ngờ đến phút chót họ lại lật kèo, viện cớ tiến độ quá gấp, không thể giao nhanh đơn hàng đột xuất. Mẹ kiếp, nếu đơn hàng nào cũng giao đúng hẹn thì lũ Tây kia trả thêm tiền cho ông ta làm cái quái gì? Vé tàu bên kia đã mua cả rồi, tối mai găng tay phải được chuyển đi cùng một lô quần áo.
Từ trước đến giờ, ông ta làm ăn với người nước ngoài chẳng hề có hợp đồng gì, tất cả đều là thỏa thuận miệng, tiền trao cháo múc, nên lần này không có hàng cũng chẳng lo phải bồi thường. Nhưng mất uy tín một lần thì sau này còn ai dám làm ăn với ông ta nữa? Huống hồ khoản lãi thu được từ đơn hàng này cũng không hề nhỏ.
Cốc Kiều vừa ung dung đếm xấp tiền ông chủ Trạch mới thanh toán, vừa quả quyết đáp:
– Cháu chắc chắn sẽ giao hàng đúng hẹn. Có tiền thì ai mà không muốn kiếm chứ ạ?
Dứt lời, cô lôi ra một tờ giấy. Đây là bản hợp đồng do chính tay cô soạn sẵn. Trước đó, cô đã cất công tới thư viện mượn một cuốn sách về các mẫu hợp đồng, tìm đúng loại mình cần rồi chép tay lại. Cô thậm chí còn tính đến việc thuê sinh viên khoa tiếng Anh với tiếng Nga soạn một bản bằng tiếng nước ngoài để phòng hờ, bởi biết đâu sau này lại có cơ hội làm ăn trực tiếp với họ.
Vừa rồi lúc ngồi trên xe lam, cô đã dựa vào mẫu hợp đồng chép sẵn để bổ sung thêm các điều khoản về giá cả và thời gian giao hàng cho phù hợp với tình hình thực tế.
– Thưa chú, đây là hợp đồng cháu đã soạn. Nếu cháu không giao được hàng, cháu sẽ bồi thường cho chú. Ngược lại, chú cũng phải đảm bảo rằng dù khi đó đã gom đủ hàng hay chưa, chú vẫn phải nhận hàng của cháu theo đúng giá ghi trên hợp đồng. Nếu không nhận, chú cũng phải bồi thường cho cháu.
Không chỉ ông chủ Trạch sợ Cốc Kiều lật lọng, mà chính cô cũng lo đến lúc mình dốc cạn vốn liếng đi gom găng tay về, ông ta lại nhập được hàng từ chỗ khác rồi từ chối, hoặc cố tình vin vào cớ nào đó để ép giá. Từ giờ đến năm giờ chiều mai, ông ta vẫn còn khối thời gian để tìm nguồn hàng khác. Đống găng tay này nhập về tuy không sợ ế, nhưng tiền tàu xe đi lại đều là chi phí, cô không thể để mình công cốc được.
– Hợp đồng cái gì? Tôi còn chẳng biết cô ở đâu, nhỡ cô chạy mất thì tôi biết đi đâu tìm cô?
Ông chủ Trạch nghĩ bụng con bé này cũng lắm chiêu trò thật, nhưng giờ có hàng mới là quan trọng nhất. Ông ta không thể đặt cược hết vào một con nhóc được. Quầy hàng của ông ta là chỗ cố định, người quanh đây đều nhẵn mặt, Cốc Kiều muốn tìm ông ta lúc nào cũng được. Ngược lại, cô chỉ là dân bám dạo, lỡ lừa ông ta một vố rồi biến mất thì ông ta cũng đành bó tay.
– Cháu muốn làm ăn lâu dài mà chú. Nếu không giữ chữ tín với một khách hàng lớn như chú thì sau này cháu còn biết làm ăn với ai nữa?
Nói rồi, Cốc Kiều dứt khoát tháo chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay xuống.
– Cháu xin để chiếc đồng hồ này lại cho chú làm tin. Nếu mai cháu không giao được hàng, nó sẽ thuộc về chú. Còn nếu đến lúc đó chú không nhận hàng cũng không chịu bồi thường, cháu sẽ đi rêu rao khắp cái khu này cho mọi người cùng biết. Nhưng cháu tin ông chủ Trạch không phải là hạng người đó.
Cô còn chỉ cho ông chủ Trạch xem cả chức năng đo nhịp tim của đồng hồ.
Thật ra, cô cũng muốn hỏi xin ông chủ Trạch một ít tiền cọc vì vẫn còn thiếu vốn lấy hàng. Thế nhưng đôi bên mới hợp tác lần đầu, bản thân cô lại không có địa chỉ cố định, người ta khó lòng mà tin tưởng. Chủ động đòi tiền cọc khéo lại bị xem là lừa đảo, nên cô đành bấm bụng chịu thiệt trước một chút.
Ông chủ Trạch liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử, trông cũng có giá trị, tuy chẳng thấm vào đâu so với tổn thất của ông ta nhưng ít ra cũng thể hiện được thành ý của đối phương.
Cốc Kiều cẩn thận ghi cả vật thế chấp vào hợp đồng. Sau khi cả hai ký tên và quy định rõ ràng khoản tiền phạt nếu vi phạm, cô vẫn thấy chưa đủ yên tâm, bèn lôi hộp mực son từ trong túi ra để đôi bên cùng lăn tay. Hợp đồng được lập thành hai bản, mỗi người giữ một bản.
– Trước năm giờ chiều mai, cháu sẽ đến quầy tìm chú. Khi ấy chúng ta tiền trao cháo múc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!