Lạc Tư Cảnh hẹn gặp Cốc Kiều tại một nhà hàng Nhật tọa lạc trên tầng một của một khách sạn năm sao đã khai trương được bốn năm.
Chiều thứ Ba tan sở, Cốc Kiều vừa xuống dưới lầu đã thấy Lạc Bồi Nhân đứng đợi sẵn bên chiếc xe đạp của anh. Hôm nay, cô đã thay đôi giày bông ấm áp nhưng có phần cục mịch, nặng nề bằng một đôi bốt da nhỏ gọn, chiếc áo phao dày cộp cũng được thay bằng một chiếc áo dạ dáng ngắn.
Cô vừa đạp xe thì phát hiện nó lại dở chứng. Quá tam ba bận, chiếc xe này mà hỏng lần nữa thì cô nhất định phải sắm một chiếc mới.
Vậy là Cốc Kiều đành ngồi sau xe của Lạc Bồi Nhân. Kể từ lúc xe lăn bánh, hai người cứ thế lướt đi trong cơn gió bấc thẳng đến khách sạn năm sao mà cô chẳng thấy lạnh chút nào. Cô theo Lạc Bồi Nhân đi gửi xe, đứng nhìn anh cẩn thận khóa kỹ chiếc xe đạp bằng cả hai ổ khóa mình mua cho.
Bà chủ nhà hàng niềm nở ra tận nơi chào hỏi rồi đưa họ vào một phòng riêng trải chiếu tatami, nơi Lạc Tư Cảnh đã ngồi đợi sẵn.
Cốc Kiều bất giác nhận ra phụ nữ nhà họ Lạc dường như chẳng ai chuộng màu sắc sặc sỡ. Chị họ không chỉ mặc áo cao cổ màu đen, mà ngay cả chiếc áo khoác dáng dài vắt trên giá cũng là một màu đen tuyền, điểm nhấn duy nhất là đôi khuyên tai vàng. Cô thử mường tượng Lạc Tư Cảnh trong những gam màu tươi sáng hơn, nhưng rồi đành phải thừa nhận rằng quả thật không sắc màu nào hợp với chị hơn màu đen.
Chỉ riêng cách ăn mặc cũng đủ cho thấy hai chị em họ thuộc về một thế giới, còn cô chỉ là kẻ ngoài cuộc lạc lõng. Họ là người một nhà, còn cô mãi mãi chỉ là người dưng. Cốc Kiều lặng lẽ cởi áo khoác dạ, để lộ chiếc áo len đan sợi to bên trong, trên áo có đính hai quả bông nhỏ xíu đang khẽ đung đưa.
Cốc Kiều lấy từ trong túi ra ba trang giấy viết tay, đưa cho Lạc Tư Cảnh rồi mỉm cười nói:
– Chị họ, đây là mấy ghi chép và ý tưởng của em về mô hình chợ đêm vỉa hè. Chị xem qua trước đi ạ.
Lạc Tư Cảnh nhận lấy mấy trang giấy. Chữ của Cốc Kiều không quá đẹp nhưng rất nắn nót, nét nào nét nấy đều tì mạnh xuống, tưởng chừng sắp rạch rách mặt giấy đến nơi. Chỉ từ một chủ đề do cậu em trai chị thuận miệng bịa ra, cô gái này lại dồn hết tâm huyết viết đến ba trang giấy. Trong đó, cô trình bày cặn kẽ từ việc bản thân đã hưởng lợi từ chợ vỉa hè ra sao cho đến những điểm cần cải thiện.
Thậm chí, không biết Cốc Kiều lấy thông tin từ đâu mà còn phân tích cả mô hình chợ vỉa hè ở những thành phố khác.
Cốc Kiều vốn thích nói hơn là viết, nhưng để Lạc Tư Cảnh tiện đặt câu hỏi, cô quyết định trình bày ý tưởng của mình ra giấy trước. Dù sao người ta cũng tặng đồng hồ cho mình, lại còn giúp mình nói dối, nên giúp được chút nào hay chút ấy.
Tay áo len sợi to hơi ngắn, để lộ ra một khoảng cổ tay trắng ngần và chiếc đồng hồ mới cô cố ý đeo.
Cốc Kiều vui vẻ nói:
– Em thích chiếc đồng hồ này lắm, cảm ơn chị đã tặng nó cho em ạ.
Lạc Tư Cảnh liếc nhìn cậu em trai, rồi vui vẻ nhận lấy lời cảm ơn vốn không dành cho mình.
– Phải là chị cảm ơn em mới đúng. Em viết tâm huyết thật đấy.
– Nếu có thêm thời gian, em sẽ viết cặn kẽ hơn nữa. Còn những gì chưa có trong này, chị cứ hỏi em bất cứ lúc nào ạ. Nếu có điều gì em chưa rõ, em có thể về hỏi thêm.
Chỉ qua vài câu trao đổi, Lạc Tư Cảnh đã nhận ra cô gái này không quen thói khách sáo hay cố tỏ ra khiêm nhường. Thế nhưng, trong hoàn cảnh của cô, đó lại là một ưu điểm, bởi sự khiêm tốn vốn là đặc quyền của những người ở vị thế cao.
Trước khi gọi món, Lạc Bồi Nhân cẩn thận hỏi Cốc Kiều xem cô có bị dị ứng với loại hải sản nào không.
Sau vài lần lắc đầu nguầy nguậy, Cốc Kiều bèn nói với anh:
– Món nào em cũng ăn được hết ạ.
Lần đầu tiên Cốc Kiều nghe đến hai từ "dị ứng" cũng là vì Lạc Bồi Nhân, chứ dạ dày của cô chẳng bao giờ kén cá chọn canh. Có điều, giá như biết trước món nào trong đây đắt cắt cổ, hẳn cô sẽ chọn ngay lấy vài món để mà dị ứng. Song vì chẳng rành giá cả ra sao, cô đành nói thêm:
– Nhưng em ăn không được bao nhiêu đâu, anh đừng gọi nhiều quá nhé.
Cô cảm thấy Lạc Bồi Nhân gọi hơi nhiều rồi.
– Mỗi món chỉ có một ít thôi. – Lạc Bồi Nhân đáp, đoạn không hỏi ý Cốc Kiều nữa mà tự chọn món giúp cô.
Lạc Tư Cảnh mỉm cười giải thích với Cốc Kiều:
– Nhà hàng này tuy quảng cáo là tất cả nguyên liệu đều được vận chuyển bằng đường hàng không từ Nhật Bản về, nhưng thực chất phần lớn hải sản của họ đều nhập từ Bắc Đới Hà.
Chuyện này do bà Liêu phát hiện. Lần trước về nước nghỉ tại khách sạn này, trong bữa cơm cùng con trai và con gái riêng của chồng, bà đã chẳng ngần ngại mà thẳng thừng chê bai khiến người đề nghị ăn ở đây là Lạc Tư Cảnh không khỏi lúng túng. Dù vậy, chị cũng chỉ có thể hùa theo lời phàn nàn của bà Liêu, rồi hỏi bà có muốn đổi sang món ăn quê nhà không.
Giống như bao người trong giới thượng lưu, vị giác của bà Liêu có lẽ không nhạy bén đến thế, nhưng bà lại cực kỳ nhạy cảm với những sự lừa dối liên quan đến đẳng cấp và quyền lực. Dường như với bà, việc không vạch trần trò lừa này chẳng khác nào thừa nhận mình kém cỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!