Lạc Tư Cảnh chẳng thể ngờ cậu em trai lại gọi điện nhờ mình nói dối, dẫu cho câu chuyện mà Lạc Bồi Nhân kể lại hoàn toàn là sự thật. Anh kể rằng dạo này Cốc Kiều có buôn bán thêm ngoài giờ làm, hôm nay cô phải sang tỉnh khác lấy hàng. Chỉ vì tò mò mà anh đã đi theo, cuối cùng cả hai lại lỡ mất chuyến tàu về, đành phải đợi đến tờ mờ sáng hôm sau mới có chuyến mới. Chuyện này Cốc Kiều vốn giấu dì mình, nên giờ này mà chưa thấy cô về, thể nào bà cũng lo sốt vó.
Lạc Bồi Nhân còn chu đáo tới mức soạn sẵn cả kịch bản, khỏi phiền chị phải nhọc lòng nghĩ ngợi. Cứ bảo rằng chị tình cờ gặp Cốc Kiều ở hiệu sách rồi rủ cô đi ăn, chẳng ngờ tuyết lại rơi mỗi lúc một dày nên mới đưa cô về nhà mình ngủ lại qua đêm.
Lạc Tư Cảnh gắng gạt đi những băn khoăn trong lòng, chỉ dặn em trai phải chú ý an toàn, bởi dạo này trên tàu xe trộm cắp như rươi, cần hết sức cẩn thận.
Lạc Bồi Nhân quả quyết:
– Chị yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.
Dĩ nhiên Lạc Tư Cảnh biết rõ hai chữ "yên tâm" của cậu em trai không chỉ đơn thuần là về vấn đề an toàn. Chị cũng tin em trai mình sẽ không dại dột đi yêu đứa cháu họ của mẹ kế. Nếu có chuyện gì xảy ra thật, mẹ ruột anh là bà Liêu ắt sẽ tìm bố họ làm cho ra nhẽ, còn dì Cốc, vì muốn phủi sạch quan hệ, cũng sẽ đoạn tuyệt với cô cháu gái. Sang năm Lạc Bồi Nhân đã đi du học rồi, có biết bao nhiêu lựa chọn, hà cớ gì phải kéo một cô gái đang chật vật mưu sinh vào mớ rắc rối không hồi kết này chứ?
Nhưng chỉ vì tò mò mà lại đội tuyết đi lấy hàng cùng người ta ư? Quả thật chẳng giống phong cách của anh chút nào.
Dù lòng đầy nghi hoặc, Lạc Tư Cảnh vẫn gọi ngay cho bà Lạc.
Qua điện thoại, chị nói:
– Dì à, mấy hôm nay con ở nhà một mình buồn quá, may mà có em họ sang chơi cùng cho vui.
Bà Lạc biết dạo này chồng Lạc Tư Cảnh đi vắng, trong nhà ngoài người giúp việc ra chỉ còn lại một mình chị. Nhưng nếu muốn tìm người bầu bạn, sao lại chọn Cốc Kiều, khi mà hai đứa trước nay vốn chẳng thân thiết gì cho cam. Dù có đôi chút thắc mắc, bà Lạc vẫn không mảy may nghi ngờ lời cô con gái riêng của chồng.
Tân Tập chỉ là một ga xép, mỗi ngày có duy nhất một chuyến tàu về mà giờ khởi hành lại chẳng khớp với lịch trình của Cốc Kiều. Bởi vậy, cả lúc đi lẫn lúc về, cô đều phải đón tàu ở một ga lớn cách đó không xa. Từ ga tàu đến chợ đầu mối và ngược lại, cô còn phải đi thêm một chặng xe buýt nữa.
Trận tuyết lớn ập đến thật không đúng lúc. Oái oăm hơn, chủ tiệm găng tay cô cần tìm lại không có ngoài chợ. Mãi đến khi hai người tìm được xưởng gia công của họ thì tuyết cũng đã bắt đầu lất phất rơi.
Lúc lấy hàng, Cốc Kiều tỏ ra sành sỏi đến ngạc nhiên, khác hẳn với vẻ ngoài của cô. Ngay cả đôi găng tay cô đang đeo cũng không phải đôi da heo thường lệ, mà là một đôi mua ở chỗ khác cốt để người ta không nhận ra cô chỉ nhập hàng từ một mối. Sau một hồi cò kè mặc cả, hai bên cuối cùng cũng ngã giá xong. Lạc Bồi Nhân lặng lẽ quan sát Cốc Kiều thoăn thoắt tháo găng, vén váy để lộ chiếc quần thụng bên trong, rồi nhanh như cắt gỡ từng chiếc kim băng gài trên túi, rút tiền ra đếm lướt một lượt rồi đưa cho đối phương.
Cọc tiền mang theo giờ đã hóa thành một túi găng tay to sụ, được Lạc Bồi Nhân xách bằng một tay. Cốc Kiều ngỏ ý muốn tự mình xách hoặc hai người cùng khiêng, nhưng anh chỉ bảo cô lo nhìn đường cho cẩn thận.
Cốc Kiều cười nói:
– Anh họ, anh xách cái túi này nhìn nó chẳng giống túi đựng găng tay chút nào, mà cứ như túi cổ vật quý giá ấy. Kẻ gian nhìn thấy lại nảy lòng tham thì nguy, để em xách trông sẽ khác ngay.
Lạc Bồi Nhân lờ cô đi, nhưng chẳng rõ vì lời nhắc của Cốc Kiều hay do bản tính cẩn trọng vốn có mà anh luôn để cô đi trong tầm mắt mình. Theo yêu cầu của anh, Cốc Kiều đi phía trước. Vốn dĩ cô đi rất nhanh, nhưng nghĩ đến Lạc Bồi Nhân phải xách túi đồ nặng trĩu phía sau, cô bất giác bước chậm hẳn. Ngược lại, anh lại thúc giục từ đằng sau, bảo cô đi nhanh một chút, giọng có phần gấp gáp. Bị sự sốt ruột của anh lây nhiễm, Cốc Kiều cũng thấy khẩn trương, đành rảo bước nhanh hơn.
Cứ thế, hai người luôn giữ một khoảng cách không đổi.
Tuyết rơi mỗi lúc một nặng hạt. Thấy ven đường vẫn còn hàng hạt dẻ nóng chưa dọn, Cốc Kiều nghĩ Lạc Bồi Nhân đã đi cùng mình cả buổi, hẳn là đói lắm rồi, cô bèn bảo anh đợi một lát rồi tất tả chạy đi mua. Cô thoắt cái đã biến mất, rồi chẳng mấy chốc đã quay về với một túi hạt dẻ nóng hổi trên tay.
– Anh họ, còn nóng đây, anh ăn chút đi.
– Mau ra bến xe buýt thôi.
– Đừng vội, mình chắc chắn kịp mà.
Lạc Bồi Nhân chẳng đoái hoài tới túi hạt dẻ Cốc Kiều mua, chỉ một mực giục cô đi nhanh.
Giá như chuyến xe buýt trên đường về không hỏng giữa chừng, giá như họ không phải đổi xe, thì có lẽ cả hai đã không lỡ mất chuyến tàu này.
Ngồi trong phòng chờ chuyến tàu lúc rạng sáng, Cốc Kiều im lặng lạ thường.
– Tay em còn đau không?
– Hết đau lâu rồi ạ.
– Đưa anh xem nào.
– Thật sự không sao mà, chỉ trầy da chút thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!