– Anh đi với em.
– Thôi ạ. Trời lạnh thế này, anh mặc phong phanh vậy ra ngoài thì cóng chết mất. Vả lại, anh cũng đâu biết bán găng tay, lúc em bán hàng lại cứ phải canh cánh lo xem anh có lạnh không… – Nói đến đây, Cốc Kiều bỗng im bặt. Có lẽ bữa lẩu đã khiến cô thả lỏng quá nên mới ăn nói thiếu chừng mực hơn bình thường.
– Em yên tâm, anh không lạnh đâu.
Cốc Kiều định từ chối thêm, nhưng lần này, lý do lại tắc nghẹn nơi cổ họng. Cô vốn đã quen một mình bày sạp giữa đêm lạnh, chỉ e sự có mặt của anh sẽ phá vỡ cái nếp quen ấy, mà một khi đã xáo trộn thì rất khó để trở lại như cũ.
Tiếng chuông xe đạp của Cốc Kiều leng keng nhịp nhàng càng khiến sự im lặng giữa hai người thêm nặng nề. Cốc Kiều hít một hơi khí lạnh buốt rồi cất lời:
– Anh họ, em nghĩ lại rồi, chuyện làm ăn với anh họ anh chắc em không làm đâu ạ. Em chưa muốn dì biết em đang đi bán quần áo.
Cơn gió lạnh lùa qua khiến đầu óc cô bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường, rồi bất chợt vỡ lẽ ông anh họ mà Lạc Bồi Nhân nhắc tới, e rằng chính là anh.
– Anh không nói là em thì ai biết được? Chẳng lẽ trên găng tay có khắc tên em à?
– Dạ thôi ạ. Găng tay của em bán chạy lắm, không cần phiền anh phải nói dối vì em đâu, làm vậy em áy náy chết mất.
Lạc Bồi Nhân toan nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Anh biết Cốc Kiều hẳn đã đoán ra. Cô nói găng tay mình bán rất chạy là để anh không cần phải cố tình nói dối mà giúp cô nữa.
Giờ đây, Cốc Kiều đã bán hàng thuần thục hơn nhiều. Cô cất giọng trong trẻo mời chào khách qua lại mua găng tay. Có lẽ sợ Lạc Bồi Nhân đứng không một chỗ sẽ thấy thừa thãi, cô còn cố tình mượn một tấm bìa các
-tông rồi nhờ anh viết lời quảng cáo bằng cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh.
Nhưng những dòng quảng cáo trên giấy làm sao bì được với tài ăn nói của Cốc Kiều. Cô biết rõ ưu điểm sản phẩm của mình nằm ở đâu. Hễ có khách ghé qua, dù mua hay không, cô đều giới thiệu vanh vách từ giá cả cho đến độ giữ ấm cho họ nghe.
Gió đêm chẳng thể thổi bạt giọng nói trong trẻo của Cốc Kiều, nhưng không hiểu sao giăng một lớp sương mờ trong lòng Lạc Bồi Nhân. Lớp sương ấy tựa như khói bếp bảng lảng những đêm đông, quyện cùng ánh đèn vàng vọt hắt ra từ chao đèn thủy tinh bên đường, khiến người ta bất giác cồn cào nỗi nhớ nhà, chỉ mong mỏi được quay về. Nhưng, nhà là gì cơ chứ? Có lẽ đó cũng chỉ là một khái niệm đẹp đẽ trên trang giấy mà thôi.
Tối ấy, Cốc Kiều bán hết nửa số găng tay. Nếu không có Lạc Bồi Nhân ở đó, hẳn là cô đã nán lại bán thêm vài đôi nữa mới về. Cô cảm thấy để anh đứng đây chịu trận cùng mình chẳng khác nào một sự tra tấn. Nếu anh học kinh tế hay ngành nào khác, việc bán hàng vỉa hè còn có thể xem như một dịp quan sát xã hội, đằng này anh lại học Vật lý. Vừa bán vơi được một nửa hàng, Cốc Kiều ngẩng lên nhìn anh, nói ngay:
– Anh họ ơi, mình về thôi.
Vừa dứt lời, cô liền để ý đến chiếc cổ trống trơn của anh.
Cách đó không xa có một sạp bán khăn quàng cổ. Cốc Kiều dắt xe lại gần, chọn một chiếc màu xám nhạt rồi bắt đầu kỳ kèo mặc cả, trả giá chỉ còn hai phần ba.
Người bán hàng cằn nhằn:
– Em ép giá thế thì chị còn lời lãi gì nữa?
– Em tính cả phần lãi cho chị rồi đấy ạ. – Cốc Kiều nhắc tên một khu chợ đầu mối. – Khăn của chị lấy hàng ở đó đúng không?
– Làm gì có! Hàng khác nhau hoàn toàn! Thôi được rồi, nếu em thích thì lấy đi.
Cốc Kiều rút từ trong túi những đồng tiền lẻ mới cầm chưa kịp ấm tay, tỉ mẩn đếm từng tờ một. Điệu bộ của cô lúc này trông hệt như một người mẹ nghèo khó phải đem con cho người khác, đang cố gắng ghi nhớ từng vết bớt của đứa trẻ với hy vọng mong manh một ngày nào đó có thể tìm lại nó. Lạc Bồi Nhân từng thấy cô nhận tiền nhanh gọn thế nào nên lập tức cảm nhận được sự tiếc nuối của cô khi phải móc hầu bao.
Cốc Kiều còn chưa đếm xong xấp tiền lẻ thì Lạc Bồi Nhân đã rút một tờ tiền chẵn ra đưa. Nhưng cô cũng nhanh tay lẹ mắt chẳng kém, vội dúi nắm tiền lẻ vào tay người bán hàng trước khi chị ta kịp nhận tiền của anh.
Cô cầm lấy chiếc khăn rồi quay người lại, nhón chân quàng lên cổ Lạc Bồi Nhân.
– Anh họ, trời lạnh, anh quàng tạm cho ấm nhé. Tuy không xịn bằng đồ của anh nhưng lúc này nó hữu dụng lắm đấy.
Ngón tay Cốc Kiều vội vã rời khỏi chiếc khăn, nắm lấy ghi đông xe, rồi chiếc chuông lại bắt đầu kêu leng keng. Chẳng hiểu sao, âm thanh ấy lúc này lại làm cô ngượng ngùng.
Trên đường về, họ đi ngang một sạp khoai nướng. Hương khoai lang đỏ thơm nức lan tỏa trong không khí. Cốc Kiều quay sang hỏi Lạc Bồi Nhân:
– Anh có muốn ăn khoai lang nướng không?
Bản thân cô thì đang rất thèm, nhưng vừa ăn tối xong, một mình sao ăn hết cả củ được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!