Lạc Bồi Nhân lái xe đưa Cốc Kiều về đến tận cửa nhưng anh không xuống xe.
– Anh họ, anh còn đi đâu nữa ạ?
– Em vào nhà đi, tối nay anh không về đây.
Cốc Kiều cũng không vặn hỏi anh sẽ ở đâu, chỉ khẽ dạ một tiếng rồi đứng yên tại chỗ.
Vài giây sau, Lạc Bồi Nhân bật cười, hỏi:
– Em không lạnh à? Sao còn chưa vào nhà?
Cốc Kiều vội vàng lắc đầu:
– Em không lạnh chút nào.
Cô ngần ngừ đôi chút rồi mới vẫy tay chào anh.
Đến trước hiên nhà, cô bất giác ngoảnh lại. Mãi cho đến khi chiếc xe khuất hẳn khỏi tầm mắt, Cốc Kiều mới đeo túi, đẩy cửa bước vào.
Bà Lạc đang ngồi trong phòng khách, thấy Cốc Kiều về giờ này nên không khỏi hỏi han vài câu. Dẫu sao trong nhà cũng có một cô gái chưa tròn hai mươi, bà thấy mình phải có trách nhiệm. Bà hỏi chuyện lớp học thêm tiếng Anh, nhưng Cốc Kiều đã lường trước việc này. Nhờ có một người đồng nghiệp cũng theo học tại trung tâm ấy, cô nắm rõ thời gian và địa điểm nên trả lời đâu ra đấy. May mà bà không đòi kiểm tra bài vở, Cốc Kiều nhờ vậy mới trót lọt qua ải.
Bà Lạc bỗng hỏi:
– Con có thấy dì lắm lời không?
– Dạ đâu có. Là do con làm dì lo lắng thôi ạ.
Cốc Kiều thầm nghĩ, kể từ lúc đến đây, quả thật cô đã gây cho dì không ít phiền phức. Dẫu sao cô cũng đang ở nhờ nhà người ta, việc bà phải bận lòng thêm cũng là lẽ thường. Để tỏ chút lòng thành, cô nghĩ mình nên mua một món quà nhỏ tặng bà cho phải phép. Cô chợt nhớ đến đôi găng tay trong túi, nhưng rồi lập tức gạt phăng ý nghĩ đó đi. Ngay cả đôi găng da cừu cô cất công chọn lựa mà anh họ còn chê, huống hồ là đôi găng da heo này, chắc chắn sẽ chẳng lọt nổi vào mắt xanh của dì.
Nghĩ vậy, cô đành gác lại, đợi có dịp rồi tính.
Bà Lạc lại vờ như vô tình hỏi:
– Dì nghe dượng con bảo sang năm anh họ con sẽ đi du học. Nó có nói với con là định vào trường nào chưa?
Cốc Kiều làm bộ không hiểu ý bà, ngạc nhiên hỏi lại:
– Sao dì lại hỏi con chuyện này ạ?
Cô thừa biết trong lời của dì có một nửa là thật lòng muốn tốt cho cô, nhưng nửa còn lại là vì điều gì thì cô cũng rõ mười mươi. Nếu cô để lộ ra mình có những suy nghĩ không nên có với Lạc Bồi Nhân, hẳn dì sẽ rất khó xử. Bởi vậy, bà mới phải lựa lời bóng gió để cảnh tỉnh cô. Những lời nhắc nhở khéo léo nhưng lặp đi lặp lại này rốt cuộc đã khơi dậy thói hiếu thắng trong người Cốc Kiều. Trong một thoáng hờn dỗi, cô thầm nghĩ, tại sao mình lại không được có tình cảm với anh ấy chứ?
Trên đời này có biết bao người, cô muốn thích ai là quyền của cô, chẳng ai cấm đoán nổi. Vậy nhưng, nỗi bất bình ấy lại nhanh chóng bị dằn xuống, không phải vì sự chênh lệch giữa hai người lúc này, mà bởi cô vẫn gọi anh là anh họ, và anh lại đối xử với cô rất tốt. Cô bất giác nhớ tới lời Bách Linh từng nói, rằng Lạc Bồi Nhân là người có khả năng khơi gợi ảo tưởng của cô, nhưng chính mối quan hệ họ hàng này đã kìm hãm những ảo tưởng đó.
Thế rồi, vẻ ngạc nhiên trên mặt Cốc Kiều chuyển thành một nụ cười:
– Mấy chuyện này con có biết gì đâu. Anh họ dẫu có muốn tìm người tâm sự cũng đâu tìm con. Dì hỏi con là nhầm người rồi ạ.
Cô thầm nhủ, nếu kỳ nghỉ đông này kiếm được một khoản kha khá, cô sẽ dọn ra ngoài ở riêng. Có như vậy, dì mới không cần phải bận lòng vì cô nữa. Bằng không, những lời bóng gió xa gần thế này sẽ còn lặp lại mãi, chỉ tổ làm khổ cả hai dì cháu.
Trở về căn phòng nhỏ của mình, những lời của Lạc Bồi Nhân lại bất chợt vang vọng trong đầu Cốc Kiều. Cô nhận ra mình đã có phần nóng vội, phải lấy bài học của Lâu Đức Dụ làm gương, tuyệt đối không thể đòi một bước lên mây được. Bây giờ cô nên vừa học hỏi vừa tích cóp tiền bạc, đợi đến kỳ nghỉ đông hoàn toàn rảnh rỗi rồi mới bung sức ra làm. Trước lúc thiếp đi, cô lại nghĩ đến đống da thuộc kia, giá như tìm được người nhận gia công thì tốt biết mấy.
Phí gia công áo khoác da tuy đắt đỏ thật, song một khi bán được hàng thì lợi nhuận thu về cũng không hề nhỏ. Nhưng biết tìm ai gia công, may theo kiểu dáng nào, có cần làm nhãn hiệu riêng không, rồi bán cho ai… tất cả đều là những bài toán nan giải. Bao nỗi trăn trở cứ chồng chất lên nhau trong đầu Cốc Kiều, cô còn chưa kịp thấu suốt đã chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau, Cốc Kiều đeo đôi găng tay da heo của mình đi làm. Chất da tuy hơi thô ráp nhưng cản gió thì miễn chê. Dẫu đã vào làm được ba tháng, cô vẫn là người năng nổ nhất văn phòng. Ngoài việc đi lấy nước nóng mỗi ngày đã thành thông lệ, cô lúc nào cũng tất bật từ sáng đến tối, chẳng mấy khi ngơi tay. Đồng nghiệp đã quen với cung cách làm việc này của cô nên cũng chẳng còn ai khuyên can.
Tiết trời mỗi lúc một lạnh, Cốc Kiều bèn đeo găng tay đi lấy nước. Thấy đôi găng da của cô, chú Lý làm cùng phòng tò mò hỏi đó là chất da gì mà trông không giống đôi của chú lắm.
– Da heo ạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!