Chương 34: Quở trách

Lạc Bồi Nhân không nhận đôi găng tay Cốc Kiều đưa mà hỏi:

– Chẳng phải em đi lấy sỉ áo khoác da sao? Hàng họ của em đâu?

Mấy chiếc áo khoác da đâu thể nào nhét vừa vào cái túi cô đang ôm.

Cốc Kiều giật mình thon thót. Sao anh họ lại biết cô đi lấy sỉ áo khoác da nhỉ? Chắc chắn anh đã đến nhà họ Trần, nếu không thì làm sao mà biết được. Lẽ nào chỉ vì không nhận được tin báo bình an lúc chín giờ mà anh đã lo lắng đến mức đến tận nhà họ Trần tìm, rồi lại cất công ra cả ga tàu để đón cô hay sao?

Cốc Kiều lí nhí đáp:

– Ở đó không có ạ.

– Sao em lại nghĩ đến chuyện tới tận đó để mua áo khoác da?

Vốn chẳng coi Lạc Bồi Nhân là người ngoài, Cốc Kiều bèn thành thật kể lại những quan sát của mình dạo gần đây. Từ việc thấy người ta xếp hàng dài trước quầy bán áo khoác da, cho đến chuyện anh chàng đi chung cabin vòng đu quay lần trước cứ dán mắt vào chiếc áo của anh, tất cả đều khiến cô tin rằng sắp tới đây, áo khoác da sẽ trở thành một thị trường đầy tiềm năng.

Nghe phong thanh Tân Tập là nơi chuyên sản xuất đồ da, cô liền tới thẳng đó.

– Em đi một chuyến xa như vậy mà chỉ mua mỗi đôi găng tay này thôi à?

– Dạ không, em mua mấy chục đôi lận.

Cũng không đến nỗi công cốc trở về, nhưng chỉ có đôi của anh là được ông chủ giới thiệu làm từ da cừu non, còn lại toàn là găng tay da heo. Da heo rẻ hơn da cừu nhiều, nên Cốc Kiều cho rằng loại găng tay có giá mềm hơn sẽ dễ bán hơn. Giá như có cả áo khoác da heo thì hay biết mấy, hẳn là cô đã kiếm được một khoản kha khá.

– Em còn định tặng ai nữa à?

Cốc Kiều chỉ nhoẻn miệng cười trừ theo thói quen chứ không đáp, nhưng nụ cười này trông có phần gượng gạo. Thật ra cô đâu định tặng ai khác, ngoài đôi này ra, số còn lại đều để bày sạp bán. Tuy về lý mà nói thì đều là đi xa cả, nhưng cô đi đánh hàng chứ nào phải đi du lịch như đám anh em họ mà phải sắm quà lưu niệm cho cả nhà.

Nhưng trong mắt Lạc Bồi Nhân, nụ cười ấy lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Anh hỏi tiếp:

– Nếu đã định buôn đồ da thì chắc em cũng tìm hiểu chút ít về các loại da rồi nhỉ? Giới thiệu cho anh nghe thử xem nào.

Cốc Kiều lại hồn nhiên chia sẻ tất tần tật những hiểu biết của mình về da thuộc, tiện thể giới thiệu luôn đôi găng tay cô tặng anh:

– Anh họ, anh đeo thử đi, em thấy ấm lắm. Đôi này là da cừu non, cùng chất liệu với chiếc áo khoác hồi trước anh mặc đấy ạ.

Bên trong găng còn lót một lớp lông cừu, lúc nãy cô xỏ thử thấy quả thực ấm vô cùng. Thế nhưng, cô vẫn cảm nhận được anh họ hôm nay có gì đó khác hẳn mọi khi, nhất là ánh mắt sắc bén lạ thường của anh. Cô biết mình đã làm phiền Lạc Bồi Nhân, nhưng chuyện đã đến nước này, có nói không muốn làm phiền anh nữa cũng chẳng còn nghĩa lý gì.

Lạc Bồi Nhân cười:

– Bây giờ em có thực sự phân biệt được các loại da không vậy? E rằng đôi găng tay này của em không phải da cừu non đâu.

Chiếc áo da anh từng mặc thực chất là da ngựa, còn đôi găng tay Cốc Kiều đưa cũng chẳng phải da cừu thật. Ngay cả một người tiêu dùng đơn thuần như anh mà còn am hiểu về các loại da nhiều hơn cô nữa.

Cốc Kiều lặng thinh. Những hiểu biết sơ sài và hời hợt về da thuộc khiến cô chẳng thể tự tin nổi.

– Em đã muốn kinh doanh mặt hàng này thì nên học hỏi và nghiên cứu cho kỹ vào. Lần này em không lấy được hàng mình muốn chưa chắc đã là chuyện xấu.

Nếu lấy được hàng, không chừng còn bị lừa nặng hơn.

Cốc Kiều lặng lẽ rụt đôi găng tay lại, dù trên môi vẫn cố giữ nguyên nụ cười gượng gạo.

– Cảm ơn anh họ đã nhắc nhở em ạ.

Lạc Bồi Nhân không đáp, sự im lặng của anh càng khiến Cốc Kiều nhận thức rõ tầm nghiêm trọng của vấn đề. Cô không hề giấu anh chuyện đến nhà họ Trần, vậy nên chắc chắn anh đã nghe dì họ kể lại rồi.

Cô không kìm được bèn hỏi rõ:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!