Chương 30: Đẩy tới đẩy lui

Cốc Kiều mời Bách Linh ăn bắp rang bơ và khoai tây chiên với mình, nhưng chị chỉ mỉm cười lắc đầu. Chiếc áo khoác da tuột hờ hững khỏi vai, mấy ngón tay thon dài thong thả kẹp điếu thuốc hút dở.

Bách Linh gọi thêm một ly whiskey, rồi nhìn cô gái đang cắm cúi uống sữa sô cô la bằng ánh mắt đầy cảm thông. Chị cất tiếng mời:

– Uống gì không em? Chị bao. Yên tâm, chị không mách lẻo với anh họ em đâu.

– Cảm ơn chị, nhưng em không uống rượu ạ. – Cốc Kiều khéo léo từ chối. Cô thừa biết Bách Linh mời mình cũng chỉ vì nể mặt Lạc Bồi Nhân, nên chẳng muốn nhận không của người ta.

Bách Linh bật cười, trêu chọc:

– Em đúng là em gái ngoan, nghe lời anh họ răm rắp.

– Em cũng không nhỏ hơn chị là bao, chỉ là hôm nay không có hứng uống thôi ạ.

Bách Linh gõ điếu thuốc vào gạt tàn, rồi cầm máy ảnh lên chụp vài tấm, loay hoay đứng lên ngồi xuống mãi.

Chị bất chợt than thở với Cốc Kiều:

– Chị chụp nãy giờ mà tấm nào trông anh họ em cũng chỉ có độc một vẻ mặt.

Sân khấu vốn là nơi có thể khơi dậy khát khao thể hiện bản thân của một người. Ngay cả kẻ nhút nhát, khép kín nhất cũng có thể bùng nổ cuồng nhiệt khi đứng dưới ánh đèn, nhưng Lạc Bồi Nhân lại là một ngoại lệ. Anh điềm tĩnh đến lạ, khiến người ngoài chẳng thể nào ngờ chính anh lại là người đứng sau những bản phối khí ma mị và sôi nổi đến vậy. Hồi còn trong ban nhạc, mọi bản phối đều do một tay anh đảm nhiệm. Con người anh kiêu hãnh và quyết đoán hơn vẻ bề ngoài rất nhiều.

Từng có lần, giọng ca chính của nhóm cầm bản thảo của anh, bảo rằng muốn một phong cách sầu muộn, trữ tình hơn, nhưng bản phối cuối cùng lại hoàn toàn trái ngược. Khi ai đó đã cố chấp đến cùng, người khác sẽ đâm ra hoài nghi liệu họ đúng hay sai, dẫu cho cái sai có rành rành trước mắt. Huống hồ, chuyện này vốn dĩ chẳng có đúng sai.

Vậy nên sau này, việc Lạc Bồi Nhân rời ban nhạc chẳng hề khiến Bách Linh ngạc nhiên. Anh vốn không thích ánh đèn sân khấu, cũng chẳng quen bộc lộ cảm xúc trước đám đông. Vị trí của anh phải là ở dưới kia, giữa hàng ghế khán giả, lặng lẽ thưởng thức thành quả của mình với vẻ mặt điềm nhiên y như lúc này.

Bách Linh lại quay sang Cốc Kiều, thắc mắc:

– Ở nhà anh họ em cũng vậy sao? Người càng kiệm lời, ít biểu cảm lại càng dễ khơi gợi trí tưởng tượng của kẻ khác. Chắc đây chính là cái "khoảng trắng" trong tranh thủy mặc của người Trung Quốc các em nhỉ?

Cốc Kiều chưa kịp đáp, Bách Linh đã giơ tay ngăn lại:

– Khoan, em đừng nói vội, cứ để chị tự tìm hiểu. Lời kể của người nhà lúc nào cũng g**t ch*t mọi ảo tưởng của người khác.

Cốc Kiều nhìn Lạc Bồi Nhân trên sân khấu, bất giác hỏi:

– Ảo tưởng mà chị nói… là về phương diện nào ạ?

Cô không dám nhận mình hiểu Lạc Bồi Nhân hơn Bách Linh. Nhìn anh trên sân khấu, cô quả thực chẳng tài nào hình dung nổi cảnh anh phiêu theo điệu nhạc như gã ca sĩ chính kia, bởi lúc nào anh cũng chỉ dán chặt mắt vào phím đàn. Điều cô nghĩ đến nhiều hơn là chiếc áo khoác của anh đang nằm trên người mình, còn anh chỉ độc một chiếc áo mỏng manh. Giá mà anh có thể nhún nhảy liên tục như những người khác, hay ít ra là tỏ vẻ phấn khích một chút thôi, có lẽ anh sẽ thấy ấm người hơn.

Bách Linh quan sát cô gái trẻ trước mặt, rồi lại liếc qua ly sữa sô cô la cùng đĩa bắp rang bơ và khoai tây chiên. Chị phả ra một vòng khói, nheo mắt cười hỏi một câu trong khi âm thầm suy đoán mức độ cởi mở của một cô gái Trung Quốc mười tám tuổi không uống rượu:

– Em có thích chàng trai nào chưa?

Cốc Kiều bỏ một miếng khoai tây vào miệng, lơ đãng đáp trong khi tai vẫn đang cố lọc ra tiếng đàn của Lạc Bồi Nhân giữa mớ âm thanh hỗn độn:

– Tạm thời em chưa nghĩ tới chuyện đó ạ.

Bách Linh bật cười, dí dỏm hỏi:

– Vậy giờ em đang nghĩ gì thế?

Cốc Kiều thấy hai chữ "kiếm tiền" nghe hơi tr*n tr**, dù đó là từ thẳng thắn và chính xác nhất, nên cô lựa một cách nói khác:

– Tương lai ạ.

Tiếng Trung của Bách Linh tuy lưu loát, nhưng hễ gặp phải mấy từ ngữ đao to búa lớn là lại không nắm chắc được ý nghĩa, nên chị đành nhờ Cốc Kiều giải thích cụ thể hơn.

Cốc Kiều đành giải thích cặn kẽ hơn về cái gọi là "tương lai" của mình: chuyện cô đang bán quần áo. Cô cho Bách Linh xem mẫu quần mình đang bán rồi tranh thủ hỏi, mong có thêm ý kiến để điều chỉnh lại danh sách nhập hàng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!