Triệu Việt là tay bắt chuyện cừ khôi, đề tài nào cũng có thể nói được. Anh ta còn lớn tiếng chê bai đám con trai trường bên, bảo họ toàn viện cớ sang câu lạc bộ tiếng Anh của trường này giao lưu, thực chất là để tán gái. Thấy Tiêu Già dạo này hay đến đó, Triệu Việt bèn cười nói với cậu:
– Gặp mấy đứa có ý đồ không trong sáng này, cậu cứ dội cho chúng nó một gáo nước lạnh. Cứ xáp lại nói chuyện thật hăng với mấy bạn gái xinh đẹp ấy, đừng cho bọn nó có cơ hội chen chân vào…
Lạc Bồi Nhân liếc Triệu Việt một cái, anh ta liền im bặt. Trêu người khác thì là đùa vui, chứ trêu Tiêu Già thì chẳng khác nào bắt nạt người thật thà. Và nếu thước đo của lòng tốt là không ức h**p người hiền lành, thì Lạc Bồi Nhân quả cũng được xem là người tốt.
Thật ra, Tiêu Già vốn định hỏi Triệu Việt về một người. Đầu óc Triệu Việt chẳng khác nào cuốn danh bạ sống, dường như không một ai trong trường này mà anh ta không biết.
Chuyện là hôm qua, khi Tiêu Già từ Trung Quan Thôn mua linh kiện về, một cô gái đột nhiên đạp xe từ phía sau vượt lên, chặn ngang trước mặt rồi rung chuông leng keng ra hiệu cho cậu dừng lại. Nếu người chặn đường không phải là con gái, có lẽ Tiêu Già đã ngỡ mình gặp cướp.
Cô gái ấy mặc một chiếc áo len xanh điểm xuyết hoa vàng, trên đầu cài chiếc băng đô cùng màu. Đợi cậu dừng hẳn, cô mới nói rành rọt từng chữ:
– Bạn ơi, cặp của bạn chưa kéo khóa, đồ rơi hết ra rồi kìa.
Hóa ra, cô đã nhặt được đồ Tiêu Già đánh rơi. Cô gọi với theo mấy lần nhưng cậu lo nghĩ ngợi nên chẳng nghe thấy, hết cách đành phải đuổi theo.
Tiêu Già chỉ mải cảm ơn, đến lúc sực nhớ ra phải hỏi tên thì cô gái đã đạp xe đi mất. Trong mắt cậu, con gái xinh dường như ai cũng có nét na ná nhau, thật khó mà miêu tả. Đặc điểm dễ nhận dạng nhất có lẽ là chiếc xe đạp có gắn chuông của cô.
Nhưng vừa bị Triệu Việt trêu một phen, Tiêu Già đành dẹp ý định ấy đi. Với tính cách của Triệu Việt, nhỡ hỏi anh ta thì chưa biết chừng lại bị đem ra làm trò cười. Dĩ nhiên, Tiêu Già cũng chưa từng nghĩ sẽ hỏi Lạc Bồi Nhân, vì cậu thấy anh Lạc chắc chẳng bao giờ để tâm đến mấy chuyện này.
Triệu Việt rủ Lạc Bồi Nhân:
– Chủ nhật đi chơi bi
-a không, lâu lắm rồi chưa chơi.
– Chủ Nhật tôi bận rồi. – Anh đáp.
Tối thứ Bảy, Lạc Bồi Nhân về nhà đúng lúc mọi người vừa ăn tối xong. Anh mang về ba chiếc đồng hồ điện tử, đưa cho Cốc Kiều, nhỏ Ba và nhóc Tư mỗi người một chiếc, nói là quà chị Cả đi Hồng Kông về mua cho.
Nhóc Tư nhà họ Lạc liền bóc ra xem ngay tại chỗ. Dù đã có cả đống đồng hồ điện tử, nhưng chiếc này có hơi khác biệt, bởi nó là đồng hồ thể thao đo được cả nhịp tim. Xem xong của mình vẫn chưa đã, cậu nhóc quay sang hỏi anh trai:
– Anh Hai, đồng hồ chị Cả tặng anh có giống của tụi em không?
Nhóc Tư đoán chắc mẩm là không giống. Chị Cả và anh Hai thân nhau hơn, mà mẹ anh Hai cũng từng tặng chị Cả không ít quà. Cậu còn nghe nói chiếc xe chị Cả đang đi chính là do mẹ anh Hai tặng, làm bố nổi giận một trận, bố cũng kỳ cục thật. Dù vậy, nhóc Tư vẫn bán tín bán nghi, bởi nếu mẹ anh Hai hào phóng đến thế, tại sao bây giờ anh còn phải mượn xe để đi chứ?
Lạc Bồi Nhân chẳng buồn để tâm, nhóc Tư đành quay sang đòi xem của chị Ba và chị họ. Nhỏ Ba đang ở cái tuổi hễ nhìn thấy em trai là ngứa mắt, liền liếc nhóc Tư một cái sắc lẹm rồi khó chịu gạt tay cậu ra khỏi chiếc đồng hồ của mình. Thế là nhóc Tư lại quay sang Cốc Kiều, giục chị họ mở hộp cho mình xem.
Lạc Bồi Nhân cười nói:
– Em mở ra cho nó xem đi, không thì nó lại nghi quà của em xịn hơn của nó rồi ấm ức một mình cũng nên.
Bị nói trúng tim đen, nhóc Tư nghĩ thầm, trước giờ chỉ thấy anh Hai lạnh lùng, sao giờ cũng cay nghiệt như chị Ba thế này. Cậu ghé tai Cốc Kiều nói nhỏ:
– Chị họ ơi, chị cho em xem chút đi, em không nhỏ nhen vậy đâu. Của chị có tốt hơn của em, em cũng không đòi đổi đâu.
Nhóc Tư đã nói vậy, Cốc Kiều cũng không tiện từ chối, dù cô vẫn còn đang phân vân không biết có nên nhận hay không. Cô từng gặp chị Cả vài lần, biết đó là một người rất lịch sự. Theo lẽ thường, khi tặng quà cho các em, nếu cô có mặt ở đó, chị có thể sẽ tiện thể tặng cô một món quà nhỏ để cô khỏi khó xử. Nhưng chị đi Hồng Kông chơi mà vẫn nhớ tới cô, còn cố tình chuẩn bị quà rồi nhờ Lạc Bồi Nhân mang về ư? Ba chiếc đồng hồ chẳng phải vừa đủ cho ba đứa em còn lại nhà họ Lạc sao?
Cô ngờ rằng anh họ đã nhường phần của mình cho cô, dù đây cũng chỉ là phỏng đoán vô căn cứ.
Nhóc Tư xem xong đồng hồ của Cốc Kiều thì đeo luôn chiếc đồng hồ mới của mình vào tay. Nút đo nhịp tim trên đồng hồ của chị họ màu vàng, còn của cậu màu xanh, ngoài ra chẳng có gì khác biệt. Cậu nói bâng quơ:
– Em có nhỏ nhen như anh chị nói đâu. Em chỉ xem một tí thôi mà.
Tuy nhóc Tư ghét anh Hai ra mặt là thế, nhưng khi Lạc Bồi Nhân bảo ngày mai sẽ đưa cậu và nhỏ Ba đi công viên giải trí, cậu liền đồng ý ngay tắp lự, quên béng cả chuyện chị họ hứa mai lĩnh lương sẽ đãi mình ăn KFC. So ra thì công viên giải trí vẫn hấp dẫn hơn, vả lại cũng có thể nhờ dì Trương làm gà rán cho, dù không ngon bằng.
Nhóc Tư không nhắc đến chuyện ăn gà rán ngày mai, và cũng chẳng ai nhắc cậu. Lạc Bồi Nhân nhìn sang Cốc Kiều, rủ cô:
– Mai em đi cùng bọn anh nhé.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!