Đúng hôm Cốc Kiều nhận lương, cô vừa bước ra khỏi văn phòng đã thấy Lạc Bồi Nhân ngay. Anh ghé qua để đưa cho cô xấp ảnh dày cộp đã rửa, được đựng gọn trong một chiếc túi giấy.
Cốc Kiều nhận chiếc túi giấy mà lo ngay ngáy, chẳng lẽ mình đã chụp nhiều đến vậy sao? Rửa ngần này ảnh ngoài tiệm chắc chắn phải tốn một khoản kha khá, dù anh họ không lấy tiền nhưng cứ làm phiền anh mãi thế này thì…
– Anh họ, hôm nay em lĩnh lương rồi, anh muốn ăn gì ạ? Em mời anh. – Cốc Kiều biết anh họ thừa hiểu hoàn cảnh của cô thế nào nên sẽ không gọi những món quá đắt đỏ.
– Tối nay anh có hẹn đi ăn với bạn mất rồi.
Thì ra anh chỉ đặc biệt đến đưa ảnh cho cô mà thôi.
– Vậy lại phiền anh chạy qua đây một chuyến rồi, đáng lẽ em phải tự đến lấy mới phải. – Dù thực lòng cô cũng chẳng biết phải đến đâu để lấy, vì anh họ cũng ít khi về nhà.
Mãi đến khi Lạc Bồi Nhân đã đạp xe đi mất, Cốc Kiều mới sực nhớ ra còn một việc chưa kịp hỏi. Cô vội vàng leo lên chiếc xe đạp của mình rồi đuổi theo. Con ngựa sắt này cũng khá cũ rồi, có khi phải đáng tuổi chị cô ấy chứ. Cốc Kiều đã bỏ ra một khoản nho nhỏ để sắm chuông và dây màu trang trí cho "chị ấy". Nhờ vậy, chiếc xe trở nên vô cùng bắt mắt, không chỉ giúp cô dễ dàng tìm thấy nó giữa bãi gửi xe mà theo Cốc Kiều còn nghĩ nó sặc sỡ thế này thì chắc trộm cũng chẳng dám ngó tới.
Cô cưỡi chiếc xe nổi bật ấy đuổi theo sau lưng Lạc Bồi Nhân. Nhưng dẫu có gắng đạp hết sức, khoảng cách giữa hai người dường như vẫn chẳng hề rút ngắn lại. Thấy anh sắp ra khỏi cổng trường, Cốc Kiều đành hít một hơi thật sâu rồi cất tiếng gọi vang:
– Anh họ ơi!
Lạc Bồi Nhân ngoảnh lại, bắt gặp Cốc Kiều cùng chiếc xe kêu leng keng của cô. Chiếc xe này đúng là loè loẻ thật. Anh dừng xe lại, đợi cô đuổi kịp rồi th* d*c cho lại hơi. Dưới ánh hoàng hôn, gò má cô hơi ửng hồng.
– Anh họ, tối nay anh có về nhà không ạ? Em định mời mọi người ăn chút đồ ngọt.
– Em đuổi theo anh chỉ vì chuyện này thôi à?
– Nếu tối nay anh không về thì mai em mới mua, kẻo lại mất ngon.
– Anh sẽ về, nhưng chưa rõ là mấy giờ.
– Vâng ạ! Tạm biệt anh họ! – Cốc Kiều vội vã đuổi đến, rồi cũng vội vã rời đi.
Chờ cho tiếng chuông xe đạp của Cốc Kiều khuất hẳn, Lạc Bồi Nhân mới tiếp tục đạp xe đến điểm hẹn.
Cốc Kiều đạp chiếc xe nổi bật của mình ra chợ. Sáng nay cô đã báo với dì rằng mình lĩnh lương nên muốn mua ít quà gửi về cho gia đình, vì thế sẽ về muộn hơn thường lệ. Cốc Kiều ngắm nghía bao nhiêu thứ, nhưng sau một hồi đắn đo, cô quyết định mua cho mỗi người trong nhà hai đôi tất len. Giữa cảnh nợ nần chồng chất, dẫu có quần áo mới hay chỉ một chiếc khăn lụa, mẹ cô cũng sẽ không đời nào dùng đến. Song tất thì lại khác, vừa kín đáo chẳng ai thấy lại vừa ấm áp.
Mua tất xong, cô lại lựa cho hai đứa em gái đủ loại dây buộc tóc, chun và kẹp tóc sặc sỡ sắc màu. Nghĩ đến các em, cô không khỏi chạnh lòng. Hồi bằng tuổi chúng, mẹ cô còn chăm chỉ tháo vát, lại thêm công việc làm ăn của Lâu Đức Dụ đang hồi khấm khá, nhà cửa chẳng thiếu thốn gì, nên cô thường xuyên được diện đồ mới. Mẹ còn tết cho cô đủ kiểu tóc, kẹp và dây buộc tóc có khi cả tuần chẳng ngày nào trùng lặp. Thế nhưng các em cô lại không được may mắn như vậy.
Mua xong mấy món đồ lặt vặt, Cốc Kiều lại ghé vào chợ rau. Mấy hôm nay cô đều tự nấu cơm mang đi làm. Vì đã quyết tâm ngày nào cũng vào bếp, cô thấy không tiện dùng đồ ăn do chị Trương mua bằng tiền sinh hoạt chung của cả nhà nữa. Trước kia, mỗi lần đi chợ cho nhà họ Lạc, cô toàn dậy sớm để chọn được rau tươi nhất, còn bây giờ cô toàn đợi tan làm mới chạy ra chợ mua mấy loại rau củ giảm giá cuối ngày, một lần mua là đủ ăn cho cả tuần.
Bữa ăn của cô cũng đạm bạc, không thịt thà, chỉ có vài món rau xào nấu qua loa, nhờ vậy mà tiết kiệm được kha khá thời gian. Hôm nay, cô ghé chợ mua thêm đôi ba món nữa.
Nhóc Tư nhà họ Lạc vừa ăn bánh tiramisu Cốc Kiều mua cho vừa nói:
– Chị họ, chị lĩnh lương rồi thì Chủ nhật này đãi bọn em một bữa KFC đi.
Dạo này Lạc Bá An bận tối mắt tối mũi, hiếm khi thấy bóng dáng ông ở nhà, thành thử nhóc Tư cũng được tự do hơn, ăn nói tùy tiện hẳn. Bố không ở nhà, anh Hai cũng ít về, nếu mẹ mà đi công tác nữa thì cuộc đời nó quả là quá tươi đẹp.
Bà Lạc lườm nhóc Tư một cái sắc lẻm, thầm mắng thằng bé thật chẳng biết điều gì cả. Nhóc Tư lập tức im bặt, chỉ tưởng rằng mẹ cấm nó ăn KFC.
Cốc Kiều ôn tồn nói:
– Được chứ! Chủ Nhật này chị sẽ mời em và bé Ba một bữa, nhưng từ giờ đến hôm đó em đừng mè nheo chị Trương đòi làm gà rán nữa nhé. Mấy món này không thể ăn mỗi ngày được đâu.
Khi Lạc Bồi Nhân về tới nhà, Cốc Kiều vẫn còn ngồi trên sô pha phòng khách đọc sách. Bình thường giờ này cô đã về phòng riêng, nhưng hôm nay ăn đồ ngọt xong, cô lại nán lại phòng khách đọc cuốn "300 câu tiếng Anh thực hành" mượn ở thư viện.
Vừa thấy Lạc Bồi Nhân về, Cốc Kiều vội đứng bật dậy, khẽ gọi một tiếng anh họ rồi nhanh nhẹn bưng miếng bánh tiramisu mà cô cố ý để dành cho anh ra.
– Anh họ, anh nếm thử đi, mọi người ai cũng khen ngon đấy ạ.
– Anh không đói, em ăn đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!