Lạc Bồi Nhân giơ máy ảnh lên chụp vài tấm hoa quế. Xong xuôi, anh chỉ vào một chỗ, nói:
– Em đứng ở đây đi.
– Dạ?
– Chẳng phải em muốn chụp ảnh gửi về nhà sao?
Đúng là có thêm mặt cô trong ảnh thì vẫn hơn. Cốc Kiều vội vàng vuốt lại tóc, ngại ngùng chẳng dám hỏi anh họ xem tóc tai đã gọn gàng chưa, cứ thế lẳng lặng bước tới vị trí Lạc Bồi Nhân vừa chỉ. Cô cúi xuống nhìn chiếc quần và đôi giày, thấy chúng chẳng mấy ăn nhập với cái áo. Nhưng quần áo mang theo chỉ có ngần ấy, cô đành tặc lưỡi cho qua. Thôi kệ, quan trọng nhất là phải để mẹ thấy con gái mình đang sống rất vui vẻ.
Cốc Kiều mím môi, rồi lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, khoe hàm răng trắng tinh. Nụ cười của cô, hệt như những chùm hoa quế sau lưng, đều bung nở hết mình chẳng chút dè dặt. Hoa quế lúc nào cũng nở rộ nguyên cây chứ đâu bao giờ chịu hé từng nụ một.
Cô đứng dưới gốc hoa quế cười tươi rói. Vì Lạc Bồi Nhân chưa ra hiệu dừng lại, Cốc Kiều vẫn giữ nguyên nụ cười ấy, thậm chí giữa chừng còn khẽ ưỡn ngực để trông phấn chấn hơn.
Mãi đến khi Lạc Bồi Nhân báo đã chụp xong, nụ cười trên môi Cốc Kiều vẫn chưa phai, nhưng đã có thêm chút ngại ngùng. Cô hỏi:
– Anh họ, ảnh trông có ổn không ạ? – Vì muốn gửi ảnh cho mẹ, cô mong ảnh sẽ đẹp một chút.
– Anh thấy đẹp lắm. Nhưng cứ chụp thêm vài tấm nữa đi rồi mình chọn.
Thế là dưới mỗi gốc quế, Cốc Kiều lại đứng vào và cố cười tươi hết cỡ.
Thấy cô liên tục cười toe toét khoe hàm răng trắng, Lạc Bồi Nhân cũng bất giác mỉm cười.
– Em không cần phải cười suốt thế, thử đổi biểu cảm khác xem, không thì tấm nào cũng na ná nhau cả.
Thế là Cốc Kiều không cười nữa mà cúi đầu, hàng mi dài đổ bóng xuống che đi đôi mắt, cuối cùng trông cũng giống một cô gái có nhiều tâm sự. Thế nhưng, Lạc Bồi Nhân còn chưa kịp ghi lại khoảnh khắc ấy thì cô đã ngẩng phắt lên cười tiếp. Cô hít hà mấy hơi hương hoa quế rồi bước đến bên cạnh anh, bảo:
– Anh họ, em thấy chụp thế là đủ rồi ạ. Để em chụp cho anh mấy tấm nhé.
Cô ngắm kỹ chiếc máy ảnh trên tay Lạc Bồi Nhân, thấy nó tinh xảo và nhỏ gọn hơn hẳn những chiếc cô từng dùng.
– Loại này em chưa dùng bao giờ, chỉ rành máy ảnh bấm là chụp thôi. Anh chỉ em một chút được không ạ?
Cốc Kiều học rất nhanh, nhưng Lạc Bồi Nhân lại từ chối lời đề nghị chụp ảnh của cô. Cốc Kiều đoán chắc anh họ chê cô non tay, sợ cô chụp xấu cho anh.
– Em còn muốn đi đâu chụp nữa không? – Biết Cốc Kiều lần đầu tới đây không rành đường, Lạc Bồi Nhân liền gợi ý thêm vài nơi.
– Dạ em chụp đủ rồi. Mình đi dạo đi anh.
Nếu Lạc Bồi Nhân đã không muốn cô chụp, Cốc Kiều cũng ngại nhờ anh chụp tiếp cho mình. Người ta mua vé vào cổng là để ngắm hoa chứ nào phải ngắm cô, đâu thể bắt anh chụp ảnh cho mình mãi được.
Hai người sóng bước đi dọc theo hồ Côn Minh, từng cơn gió thu se sắt táp vào mặt Cốc Kiều. Cô chợt nhận ra mùa thu đã về thật rồi. Giờ này bên hồ đã vắng bóng người, gió thổi tuy hơi buốt nhưng chẳng hiểu sao mặt hồ lại mang đến cho cô một cảm giác rất dịu dàng. Cô ngước nhìn trời cao, rồi lại liếc sang người anh họ đi bên cạnh, đột nhiên hỏi:
– Anh họ, anh cho em mượn máy ảnh một lát được không?
Lạc Bồi Nhân đưa máy cho cô. Cốc Kiều vừa nhận lấy đã tất tả chạy sang phía đối diện, dáng vẻ hệt như một tên trộm sợ bị người ta tóm cổ. Cô chạy ra xa rồi lại lùi về mấy bước, cất giọng trong veo gọi "anh họ". Tiếng gọi của cô rất vang, dường như còn vọng sang bên kia bờ hồ.
Người được gọi đăm đăm nhìn cô. Dù qua khung ngắm, Lạc Bồi Nhân chỉ là một chấm nhỏ, nhưng ngay khoảnh khắc anh nhìn lại, Cốc Kiều bỗng thấy đất trời và mặt hồ dường như nhòe đi, và trong mắt cô chỉ còn lại một mình anh họ. Thế nhưng, khi cô nhấn nút chụp, Lạc Bồi Nhân trong tầm mắt cô lại trở về với kích thước vốn có. Cô lại chạy như một cơn gió về phía anh, trả máy ảnh vào tay người nọ. Cô đã chụp cho anh họ một tấm rồi, coi như không chỉ đơn phương làm phiền người ta nữa.
Hai người dạo chơi mãi cho tới khi đóng cửa, Cốc Kiều vẫn còn rất lưu luyến, mà không hẳn chỉ vì cảm thấy lỗ vốn vì chưa kịp thăm thú hết.
Ngồi sau xe đạp, Cốc Kiều nói với Lạc Bồi Nhân:
– Anh họ, để em mang cuộn phim đi rửa nhé.
Cô biết rửa ảnh tốn kém. Nếu để Lạc Bồi Nhân đi, chắc chắn anh sẽ không lấy tiền của cô.
– Anh tự rửa được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!