Châu Toản không dám nhìn kỹ mặt Cốc Kiều, bởi bậc cha chú mà cứ săm soi một cô gái trẻ thì thật không phải phép.
Một thoáng hồ nghi chợt nhen nhóm trong lòng ông ta, nhưng rồi nhanh chóng bị dập tắt. Ông ta chợt nhớ Cốc Tĩnh Tuệ từng bảo rằng Cốc Kiều sinh vào tháng Năm.
Đôi khi, Châu Toản vẫn tự hỏi, một đứa trẻ thực sự mang dòng máu của mình sẽ trông thế nào? Liệu nó có giống ông ta không? Nếu giống thì mệt mỏi lắm, nên tốt nhất là đừng. Thỉnh thoảng ông ta cũng thấy lạ, sao hai vợ chồng ông ta lại có thể nuôi dạy nên một cô con gái ngây thơ đến vậy. Nhưng có lẽ sự ngây ngô ấy cũng là một điều tốt, ít nhất nó cho thấy con bé chưa từng phải nếm trải khổ đau.
Cả đời này, Châu Toản sẽ không thể có một đứa con mang gen của mình. Ông ta bắt đầu sắm vai người tử tế, và khi xã hội cũng nhìn nhận ông ta như vậy, ông ta bèn thực sự ép mình vào khuôn khổ của một người tốt.
Trần Huy thoáng thấy Cốc Kiều liếc nhìn mình một cái rồi mới cất lời chào Châu Toản. Anh ta hiểu rằng nếu lúc này mình né tránh thì chẳng khác nào có tật giật mình, song thực tâm anh ta chỉ lo cô khó xử. Suy cho cùng, hai người quen biết nhau là thông qua bố cô, nên hẳn là cô chẳng muốn những người mới quen biết chuyện không hay trong nhà mình.
– Cốc Kiều, công việc dạo này vẫn thuận lợi cả chứ?
Nghe Trần Huy hỏi, Cốc Kiều liền mỉm cười đáp:
– Rất suôn sẻ ạ!
Người đã giới thiệu việc làm cho cô đang ở ngay đây, dẫu có không hài lòng thì cũng chẳng ai dại gì mà chê bai thẳng thừng.
– Anh cho em gửi lời hỏi thăm đến hai bác nhé, hôm nào rảnh em sẽ ghé thăm!
Châu Tri Ninh nhìn Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân tìm một góc khuất ngồi xuống, đoạn quay sang hỏi Trần Huy:
– Anh quen Cốc Kiều ạ?
Trần Huy không muốn kể chuyện bố mình và một kẻ như Lâu Đức Dụ lại là bạn bè thân thiết bao năm, đành đáp gọn:
– Trước đây bố anh và bố cô ấy có quen biết. Bọn anh nhờ vậy mà gặp nhau vài lần.
– Bố cô ấy bị lừa thật, đến giờ vẫn chưa về nhà sao anh? – Vì bức thư cảm ơn kia đã được tô vẽ quá đà, Châu Tri Ninh bắt đầu hoài nghi cả những điều Cốc Kiều từng kể.
Trần Huy hết sức ngạc nhiên hỏi:
– Cô ấy kể với em rồi à?
Nghe giọng điệu của Châu Tri Ninh, Trần Huy đoán cô ta vẫn chưa hết ngờ vực Cốc Kiều, xem chừng hai người chẳng thân thiết gì. Cớ sao Cốc Kiều lại phải kể chuyện này cho một người không thân? Đó đâu phải chuyện vẻ vang gì.
– Cũng có thể xem là vậy ạ. – Châu Tri Ninh đã hứa sẽ giữ kín chuyện bức thư cảm ơn Lạc Bồi Nhân, nên cô ta chỉ có thể trả lời một cách lấp lửng.
Thấy Cốc Kiều đã tự mình nói ra, Trần Huy cũng không thấy cần phải giữ bí mật giúp cô nữa. Anh xác nhận:
– Bố cô ấy đúng là bị người ta lừa nên mới mắc nợ.
Châu Tri Ninh không nén nổi hiếu kỳ, bởi món nợ kia hẳn phải lớn đến mức khiến người ta không dám về nhà. Cô ta hỏi:
– Nợ nhiều lắm à anh?
– Nhiều lắm. – Dạo gần đây, thành phố lần đầu mở bán nhà ở thương mại, giá gần hai nghìn tệ một mét vuông, nhưng vì quá đắt đỏ nên chẳng mấy ai mặn mà. Bố của Trần Huy vừa đọc báo vừa than thở, may mà gia đình được cơ quan phân nhà, chứ không thì cày cuốc cả trăm năm cũng chưa chắc mua nổi. Vậy mà số tiền Lâu Đức Dụ bị lừa, gộp cả khoản tiết kiệm của gia đình và nợ nần bên ngoài, cũng gần đủ để tậu một căn hộ hai phòng ngủ.
Về điểm này, Trần Huy quả thực nể phục Cốc Kiều, bởi cô đã chấp nhận sự thật ấy một cách quá nhanh chóng.
Ngay cả trước khi Lâu Đức Dụ bị lừa, Trần Huy đã chẳng ưa gì ông. Năm nào ông cũng xách thuốc lá ngon, rượu quý đến biếu bố anh ta, nhìn quà cáp thì khó ai có thể nghi ngờ tấm lòng thành, nhưng cái thói khoe khoang trong từng lời nói của ông thì thật chướng tay gai mắt. Cứ dăm ba câu, ông lại lôi ra khoe từ chiếc xe máy, ti vi màu, dàn âm thanh bốn loa cho đến cả ngôi nhà ngói năm gian có hành lang nối liền.
Ông còn chê bai nhà họ ở thành phố mà vẫn phải dùng nhà vệ sinh chung, mùa đông tắm táp cũng phải ra nhà tắm công cộng. Thế nhưng, nhà ở quê dẫu có khang trang đến mấy thì vẫn chỉ là nhà quê, chi phí xây dựng mỗi mét vuông cùng lắm cũng chỉ một trăm tệ.
Trần Huy kể tiếp:
– Do không tìm được ông ấy, đám chủ nợ liền đến xiết nhà, khiến Cốc Kiều khi ấy đang trong giai đoạn nước rút ôn thi đại học cũng phải bỏ dở chuyện học hành. Cách đây chưa lâu, cô ấy một thân một mình lên Thủ đô tìm bố, lạ nước lạ cái chẳng thân thích ai. Nghĩ nhà anh và nhà cô ấy vốn có quen biết từ trước, cô bèn tìm đến hỏi thăm tin tức. Vì bọn anh vốn chẳng thân thiết gì, nên về sau anh cũng không rõ bằng cách nào mà cô ấy tìm được bố mình.
Nghe đến đây, Châu Tri Ninh còn phẫn nộ hơn cả người trong cuộc:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!