Hôm nay Cốc Kiều diện một chiếc áo len nền xanh điểm hoa vàng. Những bông hoa nhỏ màu vàng được thêu nổi, trông mềm mại và bông xù. Trời đã sang thu, nhiệt độ ngày đêm chênh lệch rõ rệt. Sáng sớm và tối muộn mặc chiếc áo này thì vừa vặn, nhưng đến trưa thì lại hơi nóng.
Chiếc áo len này được Cốc Kiều tậu ở chợ từ Chủ nhật tuần trước nữa. Vốn tính có phần bộp chộp, cô thấy chiếc áo quá đỗi xinh xắn nên chẳng thể kiên nhẫn đợi đến lúc trời lạnh hơn mà phải mặc ngay lập tức. Khi cô mới đến đây vẫn đang là mùa hè, hành lý của cô cũng chỉ lèo tèo vài bộ đồ mỏng. Cô không muốn mặc đồ cũ của dì họ, bởi vậy đã cố tình đi chợ mua trước khi bà kịp cho cô quần áo mùa thu.
Chuyện mua sắm cũng như bao việc khác, nếu không mua gì thì h*m m**n dần dà cũng phai nhạt. Nhưng một khi đã sắm một món, khơi dậy hứng thú rồi, cô lại bắt đầu nghĩ xem chiếc áo len này thì nên phối với quần và giày gì. Cô thấy dạo này có mấy cô gái mặc áo gió trông rất phá cách, nghĩ bụng đến lúc trời se lạnh thì nên sắm một chiếc áo khoác dáng ngắn, rồi cả áo khoác dáng dài nữa. Thậm chí, cô còn cân nhắc cả màu sắc và kiểu dáng của từng chiếc kẹp tóc đi kèm.
Cứ thế, những nhu cầu của Cốc Kiều mỗi ngày một phình to trong trí tưởng tượng. Chỉ cần đi dạo một vòng, trong đầu cô đã liệt kê ra cả mấy chục thứ mà món nào dường như cũng đáng sắm.
Cô không chỉ lên một danh sách quần áo cho riêng mình mà còn nghĩ đến mẹ, các em gái và bà ngoại. Dù bản thân ưa những gam màu rực rỡ, cô vẫn biết cảm nhận vẻ đẹp của những bộ trang phục nền nã, thanh lịch. Cốc Kiều luôn thấy mẹ mình có khí chất trí thức, dẫu bà chẳng được học hành đến nơi đến chốn. Cô nhắm một chiếc áo len có cổ màu xám nhạt rất hợp với mẹ, lại thấy một chiếc áo gió màu xám khác hẳn cũng sẽ tôn dáng bà.
Thế nhưng hai món cùng tông màu đi với nhau lại không ổn, thành ra phải có món khác để phối cùng. Cứ vậy, danh sách cứ dài ra mãi, chưa kể đến những món phụ kiện như khăn lụa. Cô còn chấm một chiếc áo len cổ bẻ màu xanh cổ vịt cho đứa em đầu, và một chiếc áo khoác nhỏ màu xanh lông công cho em út, kèm theo cả một lô dây buộc tóc, kẹp tóc, băng đô đủ loại. Riêng bà ngoại thì cần một chiếc quần nỉ và một đôi giày bông ấm áp.
Thậm chí, Cốc Kiều còn thoáng nghĩ đến cả bố mình. Bây giờ dù bố cô có mặc quần áo đẹp cỡ nào cũng khó mà bảnh bao trở lại, nhưng một chiếc mũ hợp mốt và một đôi giày da buộc dây biết đâu sẽ giúp Lâu Đức Dụ tìm lại được hình ảnh của bản thân mà ông hằng mơ ước.
Cơn mơ mộng ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Vừa đi hết một vòng từ đầu chợ đến cuối chợ, Cốc Kiều đã hoàn toàn tỉnh mộng. Nghĩ đến khoản nợ của gia đình vẫn treo lơ lửng trên đầu, cô thấy dẫu có người mang hết số quần áo này đến tận nhà tặng không cho mẹ và các em, họ cũng không tiện mặctrong làng. Nợ còn chưa trả, lấy đâu ra tâm trạng mà chưng diện? Vả lại, một nghìn tệ dì họ cho nhà cô vốn là khoản tiền cứu trợ lúc khó khăn, vẫn nên tìm cách hoàn trả.
Cô còn chưa trả nợ mà đã sắm sửa không ngớt cho bản thân thì thật chẳng phải phép. Ưu tiên hàng đầu lúc này vẫn là kiếm tiền, bởi đâu đâu cũng cần đến nó.
Mua được vỏn vẹn một chiếc áo len, kế hoạch sắm sửa của Cốc Kiều đứt gánh giữa đường. Cô lại tiếp tục nhận đồ cũ của dì họ. Lần này, cô ngắm nghía những bộ quần áo dì cho với một ánh mắt đầy trân trọng, chỉ nhìn sơ cũng biết là loại rất tốt.
Chào Khương Khải xong, Cốc Kiều đi về hướng ngược lại. Hôm nay, anh thợ điện họ Tần vừa mách cho cô một chỗ bán xe đạp cũ ở gần đây. Cô muốn tậu một chiếc xe đạp, nhưng xe mới thì lại quá đắt đỏ.
Những buổi trưa, sau khi ăn xong, Cốc Kiều không nghỉ ngơi hay chơi bóng như mọi người mà thường lững thững dạo khắp khuôn viên, đến mức thuộc lòng từng ngóc ngách trong trường. Thế nhưng, để đi sang các khu vực lân cận thì có một chiếc xe đạp vẫn tiện hơn. Vả lại, mục đích chính của việc đi dạo này là để quan sát, nên ngồi xe buýt sẽ không tiện bằng, mà xe buýt cũng tốn tiền. Dù dì họ đã cho cô vé tháng, nhưng chẳng lẽ tháng nào cô cũng ngửa tay nhận không như vậy?
Chỗ bán xe cũ cách trường một quãng khá xa, để tiết kiệm thời gian, Cốc Kiều đành bắt xe buýt đi cho nhanh. Nơi đây chẳng phải một khu chợ quy mô gì cho cam, cô phải nhìn ngó một hồi mới dám chắc rằng người ta đang bày bán xe đạp. Trông ai nấy cũng như chỉ bày tạm sạp ở đây, lúc nào cũng sẵn sàng dọn đi ngay.
Cốc Kiều lân la hỏi giá vài người, nhưng chiếc nào cũng vượt quá túi tiền của cô. Chẳng phải cô cho rằng mấy chiếc xe cũ này không đáng giá, mà là khoản tiền đó thực sự nằm ngoài khả năng chi trả của cô.
– Chiếc này bao nhiêu tiền ạ? – Cốc Kiều bất chợt bắt gặp một chiếc xe trông vô cùng quen mắt. Kiểu dáng y hệt chiếc xe của anh họ cô. Lại gần nhìn kỹ, đâu chỉ là giống, mà chính là nó, đến cả vết xước cũng nằm ở vị trí y hệt.
Người bán là một gã trai trẻ để bộ ria mép lơ thơ, mặc chiếc áo khoác da trông chẳng vừa vặn chút nào.
Gã trai trẻ liếc Cốc Kiều một lượt từ đầu đến chân, rồi cất giọng hỏi:
– Cô muốn mua xe à?
– Không mua thì tôi hỏi giá làm gì?
– Đây là xe nam, không hợp với con gái đâu. Nếu cô thật sự muốn mua, tôi có một chiếc xe nữ màu hồng bán rẻ cho, nhưng không có ở đây, đang để ở nhà. Nếu cô thích thì…
– Xe cộ cũng phân biệt nam nữ nữa à? Tôi chỉ ưng chiếc này thôi.
Thấy Cốc Kiều tuổi còn trẻ, ăn vận lại giản dị, gã kia cười khẩy khiến bộ ria mép vểnh lên hai bên:
– Thế cô định trả bao nhiêu?
– Ai lại đi hỏi ngược khách như anh? Lẽ ra anh phải là người ra giá, tôi thấy được thì mua, không thì thôi chứ.
Gã trai trẻ ra giá, Cốc Kiều liền mặc cả:
– Giá này hơi chát.
Cô quả thực thấy cái giá này đắt, không chỉ là hơi nữa, song nếu so với giá trị thật của chiếc xe thì lại là một món hời đến khó tin.
– Thế mà còn chê đắt à? Xe nhập khẩu cả đấy, giá này là kịch sàn rồi. Cô cứ đi hỏi khắp cái chợ này xem có ai bán rẻ hơn không?
– Thật thế ạ?
– Anh đây buôn bán thật thà, lừa cô làm gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!