Chương 18: Lẽ nào ở quê Cốc Kiều, đạp xe cũng được gọi là “lái xe”?

Quả nhiên, khoản tiền ấy đã được tìm thấy tại bưu điện. Vì quá hai tháng không có người nhận nên nó đã được hoàn trả về nơi gửi. Thế nhưng, do thời gian này Lâu Đức Dụ toàn nay đây mai đó, địa chỉ ghi trên phiếu lại là địa chỉ ảo, nên giấy báo nhận lại tiền chẳng thể nào đến được tay ông. Điều này khiến ông đinh ninh rằng Cốc Kiều đã sớm nhận được tiền.

Vừa nhận lại được tiền, Cốc Kiều đã vội vàng điền một phiếu gửi tiền khác để gửi thẳng về cho mẹ. Cô vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng Lâu Đức Dụ, chỉ sợ ông có ít tiền trong tay lại nổi máu làm ăn, đổ tiền vào những phi vụ lớn. Trong lúc điền phiếu, cô giục Lâu Đức Dụ đi xếp hàng để gọi một cuộc điện thoại đường dài về cho mẹ.

Món tiền thất lạc đã về tay, người bố bặt tin cũng đã tìm thấy, hai niềm vui đến cùng lúc khiến Cốc Kiều gần như nhảy chân sáo ra khỏi bưu điện. Hôm nay, nghe lời dì họ, cô diện một bộ đồ trắng tinh từ đầu đến chân. Trong mắt Lạc Bồi Nhân, trông cô chẳng khác nào một chú thỏ trắng muốt.

– Anh họ, sao hai người còn ở đây? – Trước lúc vào bưu điện, cô đã dặn Lạc Bồi Nhân đưa nhóc Tư về trước kẻo dì ở nhà không thấy lại sốt ruột.

Nhóc Tư nhanh nhảu đáp:

– Đưa chị với bác tới nơi xong là anh Hai sẽ dắt em đi ăn KFC. Em vừa gọi về cho mẹ, bảo mẹ không cần chờ cơm rồi ạ.

Cốc Kiều quay sang Lạc Bồi Nhân, nở một nụ cười cảm kích:

– Cảm ơn anh ạ.

Dẫu cho khoản tiền 1550 tệ gửi đi từ tháng Năm đã may mắn tìm lại được, Lâu Đức Dụ vẫn không thôi canh cánh trong lòng về chuyện Cốc Kiều đã vì mình mà bỏ lỡ kỳ thi đại học.

Ban nãy trong xe chỉ có Lạc Bồi Nhân, nhóc Tư thấy chán ngắt. Vừa thấy Cốc Kiều trở lại, cậu nhóc liền tíu tít nói ngay:

– Cứ nghĩ đến chuyện phải về ăn cơm chị Trương nấu là em lại chẳng muốn về nhà chút nào. Chị họ ơi, em vừa mới hồi tưởng lại những bữa cơm chị nấu, nhất là món khoai lang ngào đường với gà rán của chị.

Nghe đến đây, Lâu Đức Dụ giật nảy mình, thầm nghĩ thế này khác nào coi con gái mình như người ở? Ông cất tiếng hỏi:

– Trước đây đều là Cốc Kiều nấu cơm cho nhà các cậu à?

– Vâng, trước khi chị Trương tới thì toàn là chị họ nấu nướng thôi ạ. Tay nghề của chị ấy mỗi ngày một tiến bộ, ngon hết nấc luôn, bác không tin cứ hỏi anh Hai cháu là biết. Anh Hai, anh cũng mê đồ ăn chị họ nấu lắm đúng không?

Lạc Bồi Nhân liền bật nhạc trên xe, tiếng nhạc lập tức át hết tiếng nhóc Tư.

Cốc Kiều nói với Lâu Đức Dụ:

– Bố quên rồi sao? Trước đây bố chẳng hay kể cho con nghe về người mở nhà hàng ở phố Tàu, một năm kiếm được mấy chục nghìn đô la còn gì? Con rèn luyện tay nghề nấu nướng một chút cũng có mất gì đâu, biết thêm một nghề là có thêm một con đường sống mà. Vả lại dạo này con cũng rảnh, giúp được gì thì giúp thôi ạ.

Giọng Lâu Đức Dụ át cả tiếng nhạc đang phát:

– Về với bố, ôn thi lại một năm nữa, bố không tin lần này mày không đậu được đại học.

Lúc này, Cốc Kiều vẫn còn ngại vì có người ngoài trên xe nên đành hạ giọng:

– Dù không có chuyện của bố thì con cũng không thiết tha gì chuyện đi học. Chính bố trước kia còn bảo con học thêm vài năm cũng chẳng ích gì, kiếm tiền còn không bằng bố cơ mà.

– Mày với bố sao mà giống nhau được? – Chuyện ông học hành không đến nơi đến chốn là sự thật, không tự đề cao mình thì còn biết nói gì? Chẳng lẽ lại đi tâng bốc người ta rồi tự hạ thấp bản thân! Nhưng thời buổi này, làm gì có nhà nào có chút điều kiện mà không cho con cái ăn học đàng hoàng đâu? Cứ nhìn thằng nhóc đang lái xe đây thì biết, xét về vóc dáng hay sức khoẻ, điểm nào mà chẳng hợp bươn chải mưu sinh hơn Cốc Kiều, thế mà nó vẫn đi học đấy thôi.

Lâu Đức Dụ vẫn khăng khăng:

– Mày là con gái, con trai thì tí tuổi đầu ra ngoài bươn chải cũng được! Mày phải về với bố ôn thi lại một năm nữa!

– Con gái thì sao ạ? Con có kém gì bố đâu. Người khác trẻ măng đã kiếm ra tiền, họ làm được thì con cũng làm được. Bố đừng nói nữa, con đã quyết rồi.

Nói đoạn, Cốc Kiều lắc đầu ra hiệu cho Lâu Đức Dụ, ý bảo ông đừng bàn chuyện này trên xe nữa.

Dù sao cũng có người ngoài, Lâu Đức Dụ đành im lặng, không tranh cãi thêm.

Chiếc xe lướt đi thật êm, tốc độ chậm hơn một chút so với lúc họ tới bưu điện, khi mà dường như vận tốc của xe cũng nhanh hệt như nhịp tim cô vậy. Xe cuối cùng dừng lại ở hẻm Chân Kim, Lạc Bồi Nhân hỏi Cốc Kiều:

– Mấy giờ em về? Anh đến đón.

– Anh họ, hôm nay phiền anh nhiều quá rồi, em tự về được ạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!