Chương 17: Tiền gửi đi đâu mất rồi?

Nghe tin Cốc Kiều sắp đi làm, Lâu Đức Dụ bất giác nhìn lại bản thân, những cảm xúc dồn nén khi nãy lại trỗi dậy. Khốn thật, mấy năm ăn nên làm ra, dẫu có ghét cái tính thực dụng của Cốc Tĩnh Tuệ đến đâu, ông nên năng qua lại với nhà bà để họ thấy dáng vẻ lắm tiền của mình mới phải. Giờ đây sa cơ lỡ vận mới đến, e rằng trong mắt người ta, ông lúc  nào cũng trông cùng quẫn thế này.

Chuyện Cốc Tĩnh Tuệ và nhà họ Lạc nghĩ gì về mình tạm thời có thể gác lại, nhưng Cốc Kiều thì sao? Cô vốn là đứa thích nghe ông kể chuyện bốn phương hơn bất cứ ai, những lúc như thế, ông cảm nhận được con gái vẫn luôn ngưỡng mộ mình. Nay cô đã tự mình lên thành phố, đã tận mắt chứng kiến thế giới rộng lớn, rồi lại được dì họ lo công ăn việc làm cho, trong khi bố cô lại tã tượi thế này, liệu cô còn coi người bố này ra gì nữa không? Bị người ngoài khinh khi thì ông còn gắng gượng được, nếu bị chính đứa con mình nuôi nấng bao năm coi thường thì quả thực ông không tài nào chịu nổi. Nghĩ đến đây, Lâu Đức Dụ bèn hỏi:

– Nhà vệ sinh ở đâu vậy?

Tuy túi áo khoác của Lâu Đức Dụ chỉ còn vỏn vẹn hai đồng, nhưng ông vẫn còn một khoản tiết kiệm nhỏ kiếm được từ nghề cửu vạn song đã được khâu kỹ trong lớp áo trong cùng, nếu móc ra trước mặt người khác thì thật khó coi.

Soi mình trong gương nhà vệ sinh thêm một lần, Lâu Đức Dụ không nỡ nhìn lâu dáng vẻ của bản thân nên vội vã bước ra, dúi hai trăm đồng vào tay Lạc Bồi Nhân và dặn dò:

– Cậu cầm lấy đưa cho Cốc Kiều, bảo là tôi để lại cho nó. 

Nơi này chẳng giống dưới quê, đi đâu cũng cần tiền, mà con bé giờ đã có lương lậu gì đâu. Vì ở nhà còn cần tiền hơn nên ông cũng chỉ có thể cho cô ngần này.

Thấy Lạc Bồi Nhân có vẻ không muốn nhận, Lâu Đức Dụ thoáng nghĩ, chẳng lẽ thằng nhóc này chê tay mình bẩn? Rõ ràng mình vừa mới rửa xong mà.

– Bác đợi thêm lát nữa đi ạ, chắc Cốc Kiều sắp về rồi. Bác đưa tận tay cô ấy thì tốt hơn. – Lạc Bồi Nhân lặp lại lời khuyên. – Cốc Kiều vẫn luôn tìm bác đấy ạ.

Nếu không vì chuyện này thì đã chẳng có bức thư cảm ơn kia.

– Không đợi nữa, tôi còn có việc gấp. Cậu cứ nhắn với Cốc Kiều là bố nó có đến tìm, chuyện nhà cửa ở quê tôi sẽ lo liệu.

Thấy Lâu Đức Dụ đã quyết, phận là con cháu như Lạc Bồi Nhân cũng không tiện giữ lại. Đúng lúc ấy, Triệu Việt đến tìm anh, Lạc Bồi Nhân liền hỏi:

– Cậu lái xe tới à?

– Ừ.

– Cho tôi mượn xe một lát. Cậu ở đây chờ tôi, tôi đưa một người họ hàng đi rồi về ngay. Lát Cốc Kiều về thì gọi tôi một tiếng.

Triệu Việt cười ẩn ý, hỏi:

– Bồi Nhân, đây là người họ hàng nào thế, sao không giới thiệu cho tôi với? 

Sau đó, anh ta mỉm cười, nói với Lâu Đức Dụ:

– Chào bác, cháu là Triệu Việt. Cháu nên gọi bác là gì ạ?

Dứt lời, anh ta liếc nhìn Lâu Đức Dụ từ đầu đến chân, thầm nhủ họ hàng nhà Lạc Bồi Nhân bây giờ thật đúng là đủ mọi thành phần, ngành nghề nào cũng có.

Lạc Bồi Nhân thừa biết cái miệng của Triệu Việt nên cũng không giới thiệu cặn kẽ, anh chỉ quay sang nói với Lâu Đức Dụ:

– Nếu bác đã nhất quyết muốn đi, cháu sẽ chở chú đi.

Nghe thấy hai chữ "Bồi Nhân", Lâu Đức Dụ lập tức liên tưởng đến bức thư cảm ơn. Khi đó, ông cũng để ý đến họ Lạc của anh, thậm chí còn nhìn kỹ vài lần, nhưng vì đầu óc còn vướng bận chuyện khác nên không nghĩ sâu xa rằng nhà họ Lạc này lại chính là nhà họ Lạc kia. Tên nhóc này sốt sắng với Cốc Kiều một cách thái quá, còn nằng nặc đòi chở ông đi. Một tiếng dượng cũng chẳng buồn gọi thì lấy đâu ra tình cảm với một lão già như ông chứ?

Lẽ nào… Đừng nói là Cốc Kiều lên Thủ đô tìm mình rồi làm điều gì dại dột nhé! Nghĩ vậy, ông bèn nói:

– Tôi muốn đến ngõ Chân Kim, nếu tiện đường thì cậu cho tôi đi nhờ một đoạn.

Nói rồi, ông rút hai trăm đồng vừa rồi về, nắm chặt trong lòng bàn tay.

Ngồi vào xe, Lâu Đức Dụ không khỏi chạnh lòng. Năm xưa ông chỉ ao ước kiếm đủ tiền để sắm một chiếc xe thế này, vậy mà thằng nhãi ranh này còn nhỏ như vậy đã được lái rồi. Hầy!

Vốn dĩ ông chỉ thuận miệng hẹn mai sẽ đến, nhưng chứng kiến cảnh này, ông thấy mình không thể đi ngay được. Cốc Kiều mới chân ướt chân ráo tới đây đã gặp ngay một tên công tử bột nhiệt tình với nó như thế, đã vậy hai đứa còn chung sống dưới một mái nhà. Nếu anh có ý đồ gì với Cốc Kiều thì một cô gái trẻ người non dạ khó mà không mềm lòng. Bọn trẻ nào hay biết ẩn sau vẻ ngoài bảnh bao chưa chắc đã là một tấm lòng tử tế. Lỡ như xảy ra chuyện gì thật, Cốc Tĩnh Thục sẽ liều mạng với ông mất!

Cho dù Cốc Kiều thực sự ở lại thành phố làm việc thì cũng không thể ở nhờ nhà họ Lạc mãi được.

Vừa chỉ đường, Lâu Đức Dụ vừa giới thiệu với Lạc Bồi Nhân:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!