Chương 16: Tắm nắng

Nghĩ đến cảnh gia đình không còn kế sinh nhai, Lâu Đức Dụ gom hết số tiền vừa đòi được gửi cho Cốc Kiều một phiếu chuyển tiền đến địa chỉ trường học của cô. Ông thừa hiểu tính cách cố chấp của Cốc Tĩnh Thục, một khi bà nhận được tiền chắc chắn sẽ đem đi trả nợ hết. Cốc Kiều thì linh hoạt hơn, phương diện này giống hệt thằng bố khốn kiếp của cô. Trước kia, mỗi lần nghĩ đến chuyện này là ông lại sôi máu, nhưng giờ ngẫm lại, trong nhà có một người như vậy cũng chẳng phải chuyện xấu khi những người còn lại đều quá thật thà. Ông dặn Cốc Kiều chia số tiền này làm hai phần. Một phần để trang trải chi phí học đại học, nếu cô thi đậu thì dùng, chỉ có bấy nhiêu thôi chứ không hơn. Thời buổi này cũng có sinh viên lén lút bày sạp bán tất, bán miếng lót giày để kiếm thêm, nếu Cốc Kiều thấy không đủ tiêu thì phải tự tìm cách xoay xở. Phần còn lại là chi phí sinh hoạt cho cả nhà. Ông căn dặn cô tuyệt đối không được nói cho ai biết chuyện ông gửi tiền về, nhỡ có người đến đòi nợ thì cứ khất lần, bảo chưa đến hạn. Chuyện ông cho người khác vay tiền rồi mấy năm sau mới đòi được là rất bình thường.

Sau khi gửi tiền về nhà, ông bắt đầu chờ thời cơ làm lại từ đầu, chứ trở về với dáng vẻ sa cơ lỡ vận thế này để thiên hạ cười vào mặt cho à? Năm ngoái, Hải Nam đã được quy hoạch thành đặc khu kinh tế, thu hút vô số người đổ về đó, ông cũng định đến đó tìm kiếm vận may. Tiếc rằng trong tay không có vốn, ông nhủ bụng đàn ông đàn ang thì phải biết co biết duỗi, thế là xin một chân cửu vạn, vừa làm vừa dành dụm tiền của.

Ngày nào ông cũng phải vác những bao hàng nặng trịch, nếm trải cái khổ mà thời trai trẻ ở quê cũng chưa từng chịu.

Lâu Đức Dụ đọc báo mới biết Cốc Kiều đã lên thành phố tìm bố, chắc chắn là cô đã thi trượt đại học, đến cả căn nhà bây giờ cũng bị chủ nợ chiếm mất. Lũ đòi nợ này thật quá quắt, ngày trước người ta nợ ông mấy năm trời, ông cũng đâu có đuổi họ ra khỏi nhà, đây chẳng phải là ức h**p nhà ông toàn người hiền lành hay sao?

Lâu Đức Dụ chuẩn bị về quê liều mạng với đám người kia một trận để chúng biết tay ông. Nhưng trước khi về, ông quyết định ghé qua tìm Cốc Kiều trước.

Phản ứng đầu tiên của Cốc Kiều khi đi mua sắm quần áo với dì họ là lật mác giá ra xem. Sau khi nhìn giá của vài bộ, cô liền gợi ý với dì hay là đến chợ đầu mối mua, vì cô nghe nói đồ ở đó rẻ hơn nhiều. Dì họ chỉ liếc cô một cái, Cốc Kiều liền hiểu ngay ý dì: làm sao có thể đưa cháu đến nơi đó mua đồ được. Khi biết chắc dì họ quyết tâm mua quần áo cho mình, dì hỏi cô thích kiểu nào, Cốc Kiều để mắt đến một bộ màu vàng tươi, nhưng bị dì gạt đi.

Sau đó, cô lại chấm một chiếc váy màu xanh rêu, nhưng rồi cũng bị dì phản đối. Cuối cùng, dì quyết chọn cho cô một bộ đồ màu lam nhạt. Cốc Kiều nhất quyết từ chối, bộ đó đắt quá mà cô cũng không thích lắm, thật sự rất lãng phí. Đằng nào cũng là quần áo mình không ưng, chi bằng mua bộ rẻ nhất để tiết kiệm tiền cho dì. Thế là, Cốc Kiều chọn một bộ có giá mềm nhất trong số những bộ hợp mắt dì họ.

Tại trung tâm thương mại, dì họ tình cờ gặp phụ huynh của bạn nhỏ Ba. Nhỏ Ba nhà họ Lạc và cô bé kia lập tức tíu tít nói chuyện với nhau, phụ huynh hai bên vốn cũng quen biết nên hẹn nhau vào quán cà phê, gọi cho bọn trẻ nước cam và bánh ngọt. Cả chị ruột lẫn cô bé kia đều coi nhóc Tư nhà họ Lạc như không khí. Nhóc Tư ăn bánh ngọt xong thì thấy chán, liền nằng nặc đòi về.

Bà Lạc bèn quay sang nói với Cốc Kiều:

– Cháu đưa nhóc Tư về trước đi, bọn dì muốn ngồi thêm một lúc nữa.

Bà Lạc không vô trách nhiệm như con riêng của chồng, bà nhờ phục vụ bắt họp một chiếc taxi rồi nhìn hai đứa lên xe hẳn hoi mới yên tâm.

Trên xe, nhóc Tư hỏi Cốc Kiều:

– Chị họ ơi, sau này chị đi làm rồi thì không làm gà rán cho em nữa ạ?

– Chị Trương sẽ làm gà rán ngon cho em.

– Gà rán chị Trương làm chẳng ngon chút nào. Chị vẫn làm cho em được không?

– Chị Trương mới đến, cần có thời gian để quen việc. Hồi đầu chị làm cũng đâu có ngon được vậy.

Thấy chị họ không chịu nấu ăn nữa, nhóc Tư đành miễn cưỡng đem anh Hai ra làm cái cớ:

– Anh Hai cũng mê tít mấy món chị nấu đấy. Thật mà, đến cả những món hồi trước bà Liên làm anh ấy cũng chẳng thích bằng. Chị mà nghỉ nấu, anh Hai sẽ tiếc hùi hụi cho mà xem.

– Anh họ của em không muốn chị vào bếp đâu. – Nếu không, anh đã chẳng đề nghị đặt cơm nhà hàng.

Cốc Kiều định bụng về đến nơi sẽ gọi điện báo với mẹ rằng mình đã tìm được việc làm, để mẹ yên lòng. Cô tự hỏi không biết Lâu Đức Dụ đã về quê chưa. Bức thư cảm ơn của cô đã đăng báo được mấy ngày rồi, nếu ông đọc được, hẳn là sẽ về quê một chuyến…

Chị giúp việc không tài nào liên tưởng ngay được người tên Cốc Tĩnh Tuệ mà Lâu Đức Dụ nhắc tới lại chính là bà chủ nhà này, bởi chị ta vẫn quen gọi bà là cô giáo Cốc. Sực nhớ ra ông chủ từng gọi cô giáo Cốc là Tuệ gì đó, chị ta đoán chắc là Cốc Tĩnh Tuệ rồi. Người đến tự xưng là anh rể của cô giáo Cốc, chị giúp việc thoáng do dự không biết có nên mời ông vào nhà hay không.

Nhìn dáng vẻ của người này, chị không dám tùy tiện cho vào nhà, nhưng lại sợ mình đuổi nhầm người nhà của gia chủ.

Lâu Đức Dụ dường như đoán được phần nào suy nghĩ của chị giúp việc. Bình thường, ông ghét nhất cái thói nhìn mặt mà bắt hình dong thế này, nhưng hôm nay có việc hệ trọng, đành phải gác những chuyện khác sang một bên vậy. Ông hỏi thăm:

– Cốc Kiều có ở đây không? Cô vào nhắn với nó một tiếng, bảo bố nó đang đợi ở ngoài cổng, kêu nó ra đây một lát.

Chị Trương có quen biết Cốc Kiều, thậm chí còn được cô chỉ cho cách làm quen bếp núc và pha cà phê. Chị thầm nghĩ trông hai bố con họ chẳng có nét nào giống nhau cả, nhưng nghe cái giọng quả quyết kia, biết đâu ông ta đúng là bố của Cốc Kiều thật. Chị Trương bèn đáp:

– Cốc Kiều và cô giáo Cốc ra ngoài rồi ạ.

– Khi nào họ về?

Chị giúp việc nói qua khe cửa:

– Chuyện này thì tôi cũng không rõ lắm.

– Được rồi, tôi đợi ở cửa. Cô vào trong đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!