Chương 15: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ

Thật ra Cốc Kiều cũng thấy hơi buồn cười. Lạc Bồi Nhân ra vẻ rành chuyện rửa chén lắm, nhưng vừa bắt tay vào việc là lóng ngóng ngay. Cũng chính nhờ phát hiện ra sự vụng về này mà cô lại cảm thấy anh gần gũi hơn đôi chút.

Cốc Kiều không phủ nhận, chỉ cười nói:

– Anh đi lấy cồn sát trùng vết thương đi, chén đĩa cứ để em tráng lại một lượt là xong, anh đừng lo.

Thấy anh còn đứng đó, cô lại nói thêm:

– Anh ra ngoài đi chứ, định ở đây giám sát em à?

Cốc Kiều mở tủ lạnh, nói:

– Em kiểm kê lại đồ ăn thừa của hôm nay. Bình thường em mua thức ăn vừa đủ dùng trong ngày, nhưng nay nhà có khách nên lỡ mua hơi nhiều, thành ra vẫn còn kha khá. Em đang nghĩ xem ngày mai phải xử lý chúng thế nào. 

Lúc này mà ra khỏi bếp  đồng nghĩa với việc phải lên phòng khách, mà cô lại chẳng biết nói gì với người ta, bèn quyết định ở lại trong căn bếp quen thuộc này.

Lạc Bồi Nhân biết vì anh đã đặt đồ ăn nhà hàng nên những nguyên liệu Cốc Kiều mua mới không được dùng tới. Anh lại nghe cô nói:

– Củ mài này em vốn định xào cho bữa tối, nhưng hôm nay không dùng tới thì đành để sáng mai nấu cháo vậy.

Lạc Bồi Nhân ngờ rằng Cốc Kiều đang cố tình nói cho anh nghe, bởi anh vốn thích ăn củ mài. Anh đoán cô đang ngầm kể công, rằng dù tối nay món đó không được nấu nhưng tấm lòng của cô thì vẫn ở đấy, đến sáng mai cô sẽ nấu cho anh ăn. Anh cũng chẳng thấy việc Cốc Kiều thẳng thắn như vậy có gì không phải. Thời buổi này, rượu ngon cũng sợ ngõ sâu, nếu không tự mình bộc bạch thì người khác làm sao thấy được công sức của mình chứ. Bất luận mục đích của Cốc Kiều là gì, cô quả thật đã rất cố gắng.

Đến cả bà Liên bao năm nay đi chợ cũng đều có chú Tiền lái xe đưa đón, chứ không phải ngày nào cũng chịu khó đi mua đồ tươi như cô.

Lạc Bồi Nhân rửa chén xong, vừa quay người lại đã thấy Cốc Kiều rút từ túi tạp dề ra một cuốn sổ tay nhỏ, hí hoáy ghi chép gì đó. Thấy anh nhìn mình, cô liền giải thích:

– Sáng nay em mới ghi tạm chi phí mua đồ ăn, giờ phải ghi chú lại những thứ chưa dùng đến.

– Ngày nào em cũng ghi sổ à?

Cốc Kiều cười đáp:

– Vâng ạ. Ghi chép thế này cho em cảm giác mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Tuy em chỉ phụ trách việc mua sắm cho một gia đình nhưng cũng học được cách tối ưu hoá chi phí đấy.

Dĩ nhiên, việc này còn để sổ sách được minh bạch, tránh để người khác hiểu lầm cô tư lợi. Điểm này cô không nói ra, nhưng Lạc Bồi Nhân tự khắc hiểu.

Nghe Cốc Kiều miêu tả việc đi chợ ghi sổ của mình, Lạc Bồi Nhân không khỏi tò mò hỏi:

– Em tối ưu hoá chi phí thế nào vậy?

Gần đây, Cốc Kiều vừa tổng kết được cả một bộ bí quyết chi tiêu nhưng chẳng có ai để giãi bày. Nay được Lạc Bồi Nhân hỏi đến, cô liền không chút giấu giếm, chia sẻ hết với anh:

– Mỗi bữa ăn đều phải đảm bảo có món nguội, món nóng, món mặn, món chay, có cả rau lẫn canh, đây là khung cố định. Sau đó, em sẽ dựa vào khẩu vị của mọi người để quyết định món ăn cụ thể. Hơn nữa, em đều áng chừng một khoản tiền đi chợ mỗi ngày, không được tiêu lố số ấy. Mỗi người lại có món khoái khẩu riêng, giá cả các món cũng đắt rẻ khác nhau, nên em sẽ dựa trên ngân sách đó để cân đối.

Ví dụ với những món đắt tiền như cá, tôm, em sẽ cố gắng chọn cách chế biến mà ai cũng thích, nếu không…

Nếu không sẽ dễ sinh ra chuyện nhất bên trọng nhất bên khinh.

– Em đúng là có đầu óc kinh tế.

– Cảm ơn anh ạ.

Cô cũng chẳng hề khiêm tốn.

Được anh họ khen, Cốc Kiều ngỡ đã tìm được tri kỷ, không kìm được mà kể tiếp:

– Thật ra chỉ cần nhìn giá rau củ thôi cũng học được bao nhiêu là điều. Em hay đọc báo để xem giá cả các nơi, rồi so sánh xem tại sao cùng một loại rau mà mỗi chỗ lại bán một giá khác nhau…

Sau khi nói một thôi một hồi, Cốc Kiều chốt lại rằng giá dưa leo sắp tăng nên ngày mai cô phải tranh thủ mua nhiều một chút. Lạc Bồi Nhân chỉ im lặng lắng nghe những kiến giải của cô về giá rau củ mà không bình luận gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!