Chương 148: Bữa cơm tất niên

Sáng sớm ba mươi Tết, bà Trần dặn dò con gái:

– Con bảo anh con mang ít đồ Tết nhà mình sang cho con bé Kiều đi. Con bé đầu tắt mặt tối thế kia, chắc gì đã có thời gian sắm sửa.

Bà Trần cố tình bảo Trần Huy mang đồ sang là có ý đồ cả. Con trai bà giờ vẫn chưa có bạn gái, mà nghe nói Cốc Kiều cũng đang độc thân. Hai đứa trạc tuổi nhau, đến với nhau thì còn gì bằng.

Đúng là chẳng ai hiểu mẹ bằng con gái, Trần Tinh đoán ngay ra ý đồ của bà, bèn bảo:

– Con biết mẹ đang nghĩ gì. Nhưng con nói thật nhé, hai người đó chẳng thành đôi được đâu mẹ ơi.

Bà Trần bĩu môi:

– Con thì biết cái gì? Anh con bây giờ khác xưa rồi, nó cũng để ý con bé Kiều đấy chứ. Hai đứa tuổi tác sàn sàn, lại biết rõ gốc gác của nhau, sao lại không thành được?

– Mẹ cứ làm như anh con là cái rốn của vũ trụ không bằng. Anh con để ý thì chị Kiều thì chị ấy phải yêu lại à? Chị Kiều bây giờ vừa xinh vừa giỏi, trai theo thành hàng, chưa chắc đã đến lượt anh ấy đã chen được vào hàng đâu.

– Có đứa em nào lại đi dìm hàng anh trai thế không cơ chứ? Anh con cũng học hành đàng hoàng, trông sáng sủa, lương lậu cũng ổn. Mẹ thấy con bé Kiều cũng chịu khó nói chuyện với nó đấy chứ. Với lại, con bé độc thân bao năm nay, biết đâu là vì chờ anh con thì sao…

Trần Tinh dán mắt vào nốt ruồi bên mép mẹ, như thể muốn chắc chắn mình không nghe lầm.

– Trời ơi, mẹ nghĩ đi đâu vậy? Hồi xưa chị Kiều từng có bạn trai rồi mà, chính là anh họ của chị ấy, mẹ gặp rồi còn gì? Nói chị ấy còn vương vấn người cũ thì may ra còn có lý, dẫu sao họ cũng từng yêu nhau thật. Chuyện này chẳng dính dáng gì tới anh trai con hết. Mà con thấy bây giờ chị ấy chưa vội yêu đương cũng chỉ vì mải kiếm tiền thôi.

Phải mất một lúc bà Trần mới nhớ ra người anh họ của Cốc Kiều, bèn hỏi:

– Anh họ con bé Kiều à? Là cái cậu hồi xưa đến nhà mình tìm Cốc Kiều lúc con bé đi Tân Tập ấy hả? Mẹ nhớ cậu ta trông sáng sủa phết.

– Mắt mẹ tinh thật, trời tối om mà vẫn nhìn rõ mặt người ta cơ à.

Trần Tinh cũng phải ngẫm một lúc mới nhớ lại đêm đông mấy năm trước, khi anh họ của Cốc Kiều đột nhiên tìm đến nhà cô ấy. Hồi đó Trần Tinh còn giật nảy mình, cứ ngỡ Cốc Kiều gặp chuyện gì, nếu không thì một người anh họ không cùng huyết thống sao muộn thế rồi còn đến nhà cô ấy tìm người. Trần Tinh không giống mẹ mình, chẳng bao giờ trông mặt mà bắt hình dong. Trong ký ức của Trần Tinh, người nọ chỉ để lại hai ấn tượng sâu đậm: anh ta ăn mặc rất sang và trông rất sốt ruột.

Cái vẻ sốt ruột ấy trông không giống anh họ, mà cứ như anh ruột vậy. Nhưng rồi cuối cùng, hai người họ vẫn chia tay.

Thấy mẹ ngẩn người, Trần Tinh cười nói:

– Mẹ đừng vun vào cho anh con với chị Kiều nữa. Con thấy chị Kiều giống hệt mẹ chị ấy, sau này khéo lại bắt con cái mang họ mẹ hết cho xem. Mẹ có chịu được không? Cả một gia đình lớn như vậy, chú Lâu sống trong nhà cứ như lạc vào Nữ Nhi Quốc. Mà nói thật, chú Lâu cũng tài phết, chứ người thường chẳng ai nghĩ thoáng được như chú ấy đâu.

Chính Trần Tinh cũng từng muối mặt vì chuyện này. Lần trước gia đình Cốc Kiều đến Bắc Kinh, hai nhà tụ tập ăn uống, các em gái của Cốc Kiều đều mang họ Cốc. Do nhất thời đãng trí, Trần Tinh quên mất bố Cốc Kiều họ Lâu nên đã buột miệng gọi ông là "chú Cốc". Cô em út của Cốc Kiều nghe vậy liền sửa lại ngay:

– Bố em họ Lâu ạ.

Trần Tinh liền bị bố lườm cho một cái. Chuyện này nói lớn thì không lớn, nhưng nói nhỏ cũng chẳng nhỏ, bởi nếu gặp người nhạy cảm, việc con cái đã theo họ mẹ mà bản thân mình còn bị gán cho họ vợ thì có khi sẽ cảm thấy bị sỉ nhục. Nhưng Lâu Đức Dụ thì chẳng để bụng, cũng không tỏ ra hổ thẹn chút nào.

Cô em út của Cốc Kiều còn trịnh trọng giới thiệu về họ của bố mình:

– Bố em họ Lâu. Họ này hay cực kỳ, vừa có gạo () để ăn, lại vừa có con gái (). Nhưng bố em bảo họ này vẫn chưa nói hết cái sự sung sướng của bố đâu. Ông trời thương bố em lắm, cho bố em tận ba cô con gái, nên bố em phải kiếm thật nhiều gạo để nuôi con gái.

Một phần làm sao mà đủ được.

Hồi nhỏ, vì mang họ mẹ nên cô bé thường bị bạn bè trêu chọc là có ông bố bất tài. Nghe vậy, cô bé tức lắm, liền gân cổ cãi:

– Bố tao ngày nào cũng mua bánh mì và sữa cho tao, tao còn có cả một đống kẹp tóc với dây buộc tóc xinh ơi là xinh, bố mày có làm được thế không? Bố tao tài nhất nhé.

Sau này, khi Lâu Đức Dụ đi xa để mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng, trong nhà cạn tiền, cô bé không còn được uống sữa và ăn bánh mì mỗi ngày nữa, cũng chẳng dám đeo kẹp tóc xinh xắn. Dù người lớn không nói gì, cô bé cũng không đủ tự tin đeo kẹp tóc đẹp vì nhà đang nợ nần, dẫu đó chỉ là kẹp tóc chị gái để lại chứ chẳng tốn tiền mua. Thứ đẹp đẽ nhất trên người cô bé lúc bấy giờ là đôi tất. Cốc Kiều từ thành phố gửi về cho em rất nhiều tất hoa xinh xắn, để cô bé được làm điệu một cách kín đáo.

Lũ bạn cũ lại có thêm cớ để chê cười bố cô bé. Lần này, cô bé không thể dùng lý lẽ cũ để phản bác được nữa, đành bỏ qua mọi chứng cứ mà chỉ khăng khăng bảo vệ luận điểm của mình:

– Bố tao giỏi hơn bố mày! Bố tao tốt hơn bố mày!

Kiểu lý sự cùn ấy nghe có vẻ ngang như cua, nhưng móng tay và hàm răng sắc nhọn đã giúp cô bé thuyết phục được vài đứa bạn bằng vũ lực. Thấy cô bé chẳng chơi đẹp chút nào, cô giáo đã phê bình:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!