Chương 14: Mai đến lượt em rửa

Bà Lạc để ý thấy Cốc Kiều lại mặc chiếc sơ mi vàng chóe, bèn bảo:

– Mai dì dẫn cháu đi sắm vài bộ đồ, sắp đi làm rồi, cũng nên thay đổi một chút. Sau này đừng mặc cái áo này nữa.

Cốc Kiều vội bênh vực cho chiếc áo yêu thích của mình:

– Cháu thấy chiếc áo này hợp với cháu mà dì.

Bà Lạc nhìn kỹ lại, Cốc Kiều mặc màu này trông cũng không đến nỗi quê kệch, nhưng bà vẫn thấy không hợp với cô, bèn dạy bảo:

– Hợp không chỉ mặc vừa là được, mà khí chất cũng phải tương xứng. Công việc mới đòi hỏi cháu phải điềm đạm, chững chạc hơn.

Trước thái độ kiên quyết của dì họ, Cốc Kiều đành thay bộ đồ bà đưa. Người ta đã giúp mình một việc lớn như vậy, việc gì phải so đo mấy chuyện cỏn con này.

Khách mời là gia đình ba người nhà họ Châu, vậy mà chỉ có hai người tới. Châu Toản đã nói riêng với vợ rằng một sinh viên trong khoa gặp sự cố, ông ta phải vào viện xem xét tình hình. Vả lại, tối nay Lạc Bá An không có nhà, ông ta sang cũng chẳng biết nói chuyện với ai bèn không đi. Vợ ông ta nghe vậy cũng không ép.

Bao năm qua, Châu Toản ít khi nhớ tới Cốc Tĩnh Thục. Vào những lúc không nghĩ về bà, ông ta luôn cảm thấy mình là một người tốt.

Lúc hay tin con gái Cốc Tĩnh Thục lên Thủ đô tìm bố, ông ta không hề hùa theo bà Lạc bỉ bai chuyện bà vớ phải kẻ chẳng ra gì. Tên bà đặt cạnh mấy chữ "vớ phải kẻ chẳng ra gì" nghe mới mỉa mai làm sao, bởi lẽ Cốc Tĩnh Thục lấy một người như thế, tất nhiên ông ta không thể chối bỏ trách nhiệm. Ở nông thôn thời bấy giờ, một cô gái đã trót ăn cơm trước kẻng với kẻ khác thì làm gì có nhiều sự lựa chọn.

Ngày ấy, khi bà Lạc bây giờ vẫn còn được Châu Toản gọi thẳng là Cốc Tĩnh Tuệ mang chiếc khăn len trắng do Cốc Tĩnh Thục tự tay đan đến tìm ông ta, bảo rằng chị họ nhờ Châu Toản giúp đỡ mình, ông ta biết ngay Cốc Tĩnh Tuệ đang nói dối. Với tính cách của Cốc Tĩnh Thục, một khi đã cắt đứt thì sẽ không bao giờ tìm ông ta nữa. Dù vậy, ông ta vẫn đồng ý giúp Cốc Tĩnh Tuệ, nghĩ bụng nếu em họ bà có một tương lai tốt đẹp thì cũng đỡ đần được bà đôi phần.

Ban đầu, khi Cốc Tĩnh Tuệ nhờ Châu Toản mai mối, ông ta cũng cố gắng giới thiệu cho bà mấy chàng trai trẻ có gia cảnh và điều kiện cá nhân khá khẩm. Thế nhưng, bà chẳng mảy may hứng thú với đám thanh niên ấy mà lại để mắt tới Lạc Bá An, rồi nhờ ông ta làm mối giúp. Lạc Bá An tuy còn phong độ và có địa vị nhưng đã qua hai lần đò, mỗi đời vợ lại có con riêng.

Châu Toản không cho rằng đó là một bến đỗ tốt cho một cô gái chưa từng kết hôn, song Cốc Tĩnh Tuệ lại quả quyết rằng đây là lựa chọn tốt nhất của mình. Bà bảo rằng sống một thân một mình ở thành phố này mệt mỏi quá, chỉ muốn tìm một người để nương tựa.

Vốn dĩ bố Châu Toản là thầy giáo cấp hai của Lạc Bá An, và ông Lạc rất kính trọng thầy cũ, hễ rảnh là lại ghé thăm. Lợi dụng mối quan hệ này, Châu Toản đã sắp xếp một cuộc gặp gỡ tình cờ tại nhà mình. Trùng hợp thay, Cốc Tĩnh Tuệ khi ấy lại đang là giáo viên của con gái Lạc Bồi An, thế nên ông ta cũng dần có ấn tượng với bà. Sau này, bố Châu Toản đã đứng ra chính thức giới thiệu hai người với nhau.

Ông cụ khuyên Lạc Bá An nên đi bước nữa, bởi một người đàn ông có gia đình sẽ khiến người khác thấy đáng tin cậy hơn, vả lại hai đứa con ở nhà cũng cần có người chăm sóc.

Châu Toản không cho rằng mình có công trạng gì trong cuộc hôn nhân của Cốc Tĩnh Tuệ. Thật ra, nếu là Lạc Bá An của vài năm về trước, ông ta chẳng đời nào đoái hoài đến một người như Cốc Tĩnh Tuệ. Thế nhưng khi ấy ông ta vừa mới bị động chấm dứt cuộc hôn nhân thứ hai và đã chán ngấy người vợ cũ quá tham vọng, nên chẳng còn màng đến chuyện tìm một người bạn đời tâm đầu ý hợp nữa mà chỉ mong có một người vợ biết thấu hiểu và ủng hộ mình một cách vô điều kiện để thay ông ta quán xuyến gia đình, lo liệu hậu phương. Nhu cầu của cả hai khớp với nhau, thế là ưng nhau ngay, bằng không Châu Toản có ra sức vun vào cũng vô ích.

Nếu không phải vì em họ của Cốc Tĩnh Thục giờ đã thành vợ của Lạc Bá An, có lẽ mấy năm nay ông ta đã chẳng liên lạc gì với bà. Bởi cứ hễ nhìn thấy bà, ông ta lại nhớ đến Cốc Tĩnh Thục, mà cứ hễ nhớ đến Cốc Tĩnh Thục thì cái hình tượng ông ta dày công vun đắp bấy lâu nay lại bỗng chốc trở nên lố bịch. Ấy thế mà vừa nghe Cốc Tĩnh Tuệ  nhờ tìm việc cho con gái của Cốc Tĩnh Thục là ông ta nhận lời ngay, bởi ông ta luôn cho rằng cuộc sống của Cốc Tĩnh Thục ra nông nỗi này cũng có một phần trách nhiệm của mình.

Nhưng giúp thì giúp, chứ gặp mặt thì không cần thiết.

Khi Cốc Kiều ra mở cửa chỉ thấy có hai người: một người phụ nữ trung niên chăm sóc bản thân kỹ càng và một cô gái mặc bộ váy trắng phối xanh.

Nhờ tấm ảnh dì họ cho xem trước đó, Cốc Kiều lập tức nhận ra đó là cô giáo Ninh, vợ chú Châu Toản, cùng con gái của họ là Châu Tri Ninh.

Gọi là "cô giáo Ninh" chẳng qua vì nghề nghiệp của bà ta là giáo viên dạy nhạc tại một trường trung học cơ sở, chứ không hẳn để thể hiện sự tôn kính. Công việc nhàn hạ giúp bà ta có nhiều thời gian chăm chút cho bản thân. Mấy năm gần đây, cuộc sống của bà ta khá suôn sẻ, cộng thêm việc chú trọng giữ gìn sức khỏe nên dẫu thể trạng vốn không được tốt, bà ta cũng chẳng đau ốm gì.

Vốn là người tinh tường, chỉ cần liếc qua trang phục là cô giáo Ninh có thể đoán được gốc gác một người. Bà ta thừa sức nhận ra bộ đồ Cốc Kiều đang mặc là của bà Lạc, tuy nói là đồ cũ nhưng trông còn mới nguyên, chắc chỉ mặc đôi ba lần. Bởi vậy, ngay từ lúc Cốc Kiều ra mở cửa, bà ta đã đoán cô không phải là người giúp việc. Chuyện con gái nhà quê lên thành phố làm giúp việc tuy không hiếm, nhưng rõ ràng cô gái này không thuộc dạng đó. Dù dạo trước bà Lạc có kể rằng bà Liên giúp việc bị ngã nên đang cần tìm người thay thế, nhưng những bà chủ mà cô giáo Ninh quen biết tuyệt đối không bao giờ đưa quần áo gần như mới của mình cho một người giúp việc trẻ tuổi. Lý do thì có hai: một là họ ghét cái thói con sen học đòi làm bà chủ; hai là một cô giúp việc trẻ đẹp diện bộ đồ y hệt có khi sẽ lấn át cả chủ nhân. Mặc trang phục khác nhau, người ta còn có thể dựa vào khí chất và chất liệu vải vóc để phân định đẳng cấp, chứ một khi đụng hàng thì tuổi xuân phơi phới ắt sẽ chiếm thế thượng phong.

Từ đó, bà ta đưa ra phán đoán: Cốc Kiều ắt là họ hàng bên nhà bà Lạc. Dẫu nhà Lạc Bá An có bà con nghèo khó thật đi chăng nữa, bà Lạc cũng sẽ không tùy tiện đưa quần áo cũ của mình cho họ mặc vì còn phải giữ chừng mực. Do đó, đây hẳn là một người họ hàng tương đối thân thiết nhưng lại không được coi trọng của bà Lạc. Bởi lẽ, nếu không thân, một người như bà Lạc đã chẳng đưa quần áo cho mặc.

Ngược lại, nếu coi trọng, bà đã không để một cô gái mới mười mấy hai mươi tuổi mặc quần áo dành cho phụ nữ trung niên.

Ánh mắt săm soi của cô giáo Ninh tuy chỉ kéo dài thoáng chốc nhưng cũng đủ khiến Cốc Kiều cảm thấy không thoải mái. Dù vậy, cô hoàn toàn không thể ngờ rằng chỉ với vài giây quan sát ngắn ngủi đó, người phụ nữ kia đã suy ra được ngần ấy chuyện. Cô cứ ngỡ bà ta nhìn mình vì bộ đồ cô đang mặc có màu sắc tương đồng với con gái bà.

Ngay khoảnh khắc đầu tiên trông thấy Châu Tri Ninh, Cốc Kiều bỗng vỡ lẽ ra nhiều điều. Thảo nào dì họ cứ một mực bắt cô mặc mấy bộ đồ có hai màu xanh trắng như thế, hóa ra trong lòng dì đã sớm có một hình mẫu lý tưởng về phong cách ăn mặc của con gái tuổi này, và hình mẫu ấy không ai khác ngoài cô gái đang đứng trước mặt cô đây. Châu Tri Ninh quả thực vô cùng hợp với tông màu xanh trắng. Chiếc váy sơ mi trên người cô ta trông năng động và trẻ trung hơn hẳn bộ đồ mà dì họ đưa cho Cốc Kiều mặc.

Mái tóc dài của cô ta có lẽ cũng được chải chuốt cho hợp với bộ váy, bên trên còn cài thêm một chiếc băng đô màu xanh.

Thấy cô gái nọ mặc bộ đồ hai màu xanh trắng đẹp như vậy, Cốc Kiều càng thêm quả quyết rằng mình không hề thích mấy bộ quần áo dì đưa. Lý do không chỉ vì kiểu dáng già dặn, mà dẫu cho chúng có được may phá cách, tinh nghịch thì cô vẫn cứ thích chiếc áo sơ mi vàng của mình hơn. Cô vốn thích những màu sắc rực rỡ và bắt mắt kiểu ấy – những sắc màu mà dì họ cho là quê mùa.

Cốc Kiều thầm nhủ, đợi đến ngày gia đình trả hết nợ nần, cô có tiền rồi nhất định sẽ sắm cho mình cả tủ quần áo sặc sỡ đủ màu.

Vốn đã sẵn tính xởi lởi, lại thêm việc mang ơn chú Châu đã giúp một chuyện lớn và nhớ lời dì họ căn dặn, hôm nay Cốc Kiều càng tỏ ra niềm nở hơn thường lệ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!