Chương 13: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không?

Cốc Kiều hỏi vặn lại Triệu Việt:

– Chẳng lẽ anh cho rằng anh họ em không tốt bụng ạ?

Đúng là biết xoáy trúng trọng điểm thật, Triệu Việt cười đáp:

– Ý anh là anh họ em còn nhiều ưu điểm khác lắm, em cứ từ từ tìm hiểu. Mà nghe em đề cao lòng tốt đến thế, anh lại muốn giới thiệu Tiêu Già cho em làm quen. Người này thì đến anh họ em cũng phải công nhận là người tốt đấy.

Oái oăm thay, cô nàng chơi bass mà Tiêu Già cảm nắng chẳng hề rung động trước lòng tốt của anh ta, mà lại quay sang phải lòng Lạc Bồi Nhân. Về sau, khi Lạc Bồi Nhân rời ban nhạc, Tiêu Già cứ đinh ninh đó là lỗi của mình. Cậu chàng đã hùng hồn khuyên Lạc Bồi Nhân hãy dũng cảm chạy theo tiếng gọi con tim, đừng vì tình anh em mà buông tay.

– Hồi đó Tiêu Già đã lên đại học rồi mà vẫn ngồi cặm cụi gấp hạc giấy tặng cô gái mình thích đấy.

Triệu Việt bất giác nhớ lại lọ hạc giấy to sụ mà Tiêu Già đã gấp thì không khỏi buồn cười. Anh chàng này đầu óc đúng là chẳng giống ai, bản thân thì ngây ngô trong sáng mà cứ đâm đầu vào thích mấy cô nàng cá tính, nổi loạn.

Cốc Kiều lại ngỡ Triệu Việt đang cho ví dụ một chuyện tốt Tiêu Già từng làm, bèn tấm tắc:

– Vậy thì anh ấy chu đáo quá.

Triệu Việt mỉm cười nhìn Lạc Bồi Nhân nói:

– Tớ nói đâu có sai, viên ngọc thô rồi cũng có ngày gặp được người biết hàng mà trân trọng thôi.

Lạc Bồi Nhân gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn, ngay cạnh ly nước của Triệu Việt:

– Nói lắm thế, uống miếng nước đi.

Giữa lúc im lặng, nhóc Tư nhà họ Lạc chợt nhận ra bản nhạc của Debussy đang được chơi trong nhà hàng. Cậu bèn đọc vanh vách tên bản nhạc rồi chờ các anh chị khen mình.

Cốc Kiều cũng chiều ý cậu bé, giơ ngón cái tán dương:

– Tai em tinh thật đấy.

Hai người còn lại chẳng mảy may bận tâm, khiến nhóc Tư thầm nghĩ rốt cuộc chị họ mình vẫn là người tuyệt nhất. Nghĩ đây là lần đầu chị họ đến nhà hàng này, cậu quyết định ra dáng người lớn, khai sáng cho cô một phen. Nhóc Tư bắt đầu giải thích cặn kẽ về lễ nghi trên bàn ăn phương Tây, thậm chí còn tận tình dạy Cốc Kiều tư thế cầm dao nĩa và ly rượu. Đó là tư thế chuẩn mực đã được mẹ cậu uốn nắn kỹ càng, nghe đồn là tư thế đúng chuẩn nhất.

Mẹ cậu làm vậy dĩ nhiên là vì muốn tốt cho con trai, và giờ đây, cậu cũng vì muốn tốt cho chị họ mà không quản khó nhọc tỉ mẩn sửa từng lỗi sai của cô.

Dạo này Cốc Kiều chuyên tâm rèn luyện tay nghề trong bếp, nên một con dao ăn cỏn con chẳng thể làm khó được cô, cắt bít tết nhát nào nhát nấy đều rất chuẩn và gọn. Thế nhưng, có cậu em họ ngồi cạnh nghiêm túc chỉ bảo, cô bỗng thấy tay chân lóng ngóng lạ thường, cũng không tài nào hiểu nổi lời cậu nói và cách mình làm rốt cuộc khác nhau ở điểm nào. Vốn dĩ dao nào cũng là dao, một người dùng dao phay thành thục lẽ nào lại không biết sử dụng một bộ dao nĩa ăn đồ Tây hay sao?

Dù biết cậu nhóc không có ác ý, Cốc Kiều vẫn định nói "Thôi em đừng làm khó chị nữa, chị quen dùng thế này rồi. Em lo ăn phần của mình đi."

Nhưng còn chưa kịp mở lời, cô đã nghe thấy Lạc Bồi Nhân bảo em trai:

– Anh chưa từng nghe nói đến cái gọi là "tiêu chuẩn được số đông công nhận" của em. Em để chị họ em dùng theo thói quen đi, vốn dĩ dùng thế nào thuận tay thì cứ làm vậy thôi.

Triệu Việt hiếm khi thấy khó xử giùm ai, nhưng hôm nay anh ta lại thấy khá thông cảm cho Cốc Kiều. Với cái đà dạy dỗ này của nhóc Tư, trông cô chẳng khác nào lần đầu trong đời được đi ăn cơm, đến mức phải để một đứa trẻ cầm tay dạy dỗ. Anh ta cũng chẳng thấy cách cầm dao nĩa của cô có gì bất ổn. Anh ta cũng từng là trẻ con, nên thừa biết bọn nhóc rất thích thể hiện trước mặt người khác, nhưng mượn cớ chỉ dạy để liên tục khoe mẽ sự am hiểu lễ nghi bàn ăn phương Tây như nhóc Tư thì hơi quá đáng.

Cậu nhóc chẳng buồn nể nang chị họ mình chút nào, Cốc Kiều không đỏ mặt đã là giỏi lắm rồi. Nếu đây là em họ mình, anh ta đã chẳng ngần ngại tung một cước bắt cậu nhóc ngậm miệng lại rồi. Nhưng suy cho cùng, đây là chuyện nhà người ta, anh ta không tiện can dự. Anh ta còn nhận ra Lạc Bồi Nhận thấy bực bội trước cái tật lải nhải của nhóc Tư còn nhiều hơn cả ý định bênh vực Cốc Kiều. Nhưng dù gì họ cũng chẳng phải anh em cùng mẹ nên không tiện mắng mỏ nặng lời.

Thế nhưng, Triệu Việt lại có một phát hiện mới. Anh ta nhận ra Lạc Bồi Nhân quả thực chẳng có ý tứ gì với cô nhóc này như mình vẫn tưởng. Cốc Kiều vốn là họ hàng bên nhà họ Cốc, lại bị em họ đối xử như vậy, xem chừng cuộc sống của cô ở nhà họ Lạc cũng chẳng mấy dễ chịu, thảo nào cứ phải bám riết lấy người anh họ không cùng huyết thống là Lạc Bồi Nhân.

Cô nhóc này cũng lanh lợi ra phết, lúc nào cũng một điều anh họ tốt, hai điều anh họ hay, cố tình tâng bốc Lạc Bồi Nhân lên tận mây xanh, buộc anh không thể không tử tế với mình. Tiếc rằng chiêu này của cô đã dùng nhầm người, bởi Lạc Bồi Nhân bình thường đã nghe mấy lời nịnh nọt kiểu này đến nhàm tai, sớm đã lọt từ tai này sang tai kia. E rằng bức thư cảm ơn kia cũng là để lấy lòng Lạc Bồi Nhân. Tiếc là gậy ông đập lưng ông, có lẽ người khác sẽ tin cái bức thư ấy chứ riêng Lạc Bồi Nhân sẽ chỉ thấy nực cười vì nó quá lố lăng.

Có một điều khiến Triệu Việt thật sự không lý giải nổi, đó là Lạc Bồi Nhân không hề truy cứu chuyện bức thư, cũng chẳng tỏ vẻ lạnh lùng tránh xa cô em họ chẳng có chút máu mủ ruột rà này, trái lại còn đưa Cốc Kiều đi ăn cùng. Lẽ nào mới nửa tháng không gặp, Lạc Bồi Nhân đã trở nên thâm sâu đến mức anh ta không tài nào nhìn thấu rồi sao?

Trong khi đó, nhóc Tư nhà họ Lạc lại chẳng hề thấy anh Hai mình thâm sâu hơn chút nào. Tuy ngoài miệng cậu vẫn vâng dạ nhưng đã sinh lòng ghét anh rồi. Cốc Kiều là chị họ cậu, cậu dạy chị mình thì mắc mớ gì đến anh Hai chứ? Anh còn nói chưa từng nghe qua bộ tiêu chuẩn nào như cậu bảo, cứ như thể lời chỉ dạy vừa rồi của cậu là một trò hề không hơn không kém. Cậu liếc sang chị họ, thấy chị lại dùng dao nĩa theo cách cũ, xem lời cậu nói ban nãy như gió thoảng mây bay.

Chắc chị họ cảm thấy lời của anh Hai có trọng lượng hơn. Anh Hai thật đáng ghét, ở nhà độc chiếm sự quan tâm của bố thì thôi, đến cả bà Liên nấu cơm cũng chỉ chiều theo khẩu vị của anh cũng đành. Nhưng rõ ràng Cốc Kiều là chị họ của cậu, vậy mà anh Hai cũng muốn giành hết sự chú ý của chị, thật là quá đáng!

Nghĩ vậy, dù đã được ăn món tráng miệng khoái khẩu, nhóc Tư vẫn thấy bữa cơm này chẳng vui vẻ chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!