Theo thói quen, Cốc Kiều luôn dậy từ sáng tinh mơ. Sau khi đánh răng rửa mặt xong xuôi, cô vào bếp kiểm tra tủ lạnh. Vẫn còn lại ba quả cà chua từ hôm kia, nhưng vì tối qua Lạc Bồi Nhân về nhà mà anh lại bị dị ứng cà chua nên cô đã không dùng đến chúng.
Sáng nay, Cốc Kiều lấy một quả ra rửa sạch. Vừa ngồi vào bàn ăn, cô vừa nhẩm tính xem nên đi chợ mua gì, vừa thầm tiếc cho anh họ không thể ăn loại cà chua ngon thế này.
Đang ăn dở, cô bỗng nghe tiếng động ngoài phòng khách. Cô ngước nhìn, bất giác lướt một lượt từ gương mặt xuống tận đôi chân dài miên man của Lạc Bồi Nhân, rồi vội quay đi, ăn nốt miếng cà chua cuối cùng.
Lạc Bồi Nhân vô thức cúi xuống nhìn chiếc quần đùi của mình. Đó là một chiếc quần thể thao rộng rãi, dài quá đầu gối đôi chút, hoàn toàn không có gì bất lịch sự. Vì sống chung với mẹ kế, Lạc Bồi Nhân luôn chú ý đến cách ăn mặc mỗi khi bước ra khỏi phòng ngủ. Thói quen này vẫn được anh duy trì ngay cả khi là người dậy sớm nhất nhà. Vậy mà Cốc Kiều vừa nhìn anh một cái đã quay ngoắt đi, hệt như vừa trông thấy thứ không nên nhìn.
Mãi đến khi anh mở tủ lạnh lấy nước đá, Cốc Kiều mới quay sang, gọi khe khẽ:
– Anh họ.
Giọng cô không còn lanh lảnh như mọi khi.
Cốc Kiều đang định ra chợ mua ít đồ ăn, nhưng chiếc xe đạp quen thuộc của cô lại dở chứng đúng lúc Lạc Bồi Nhân vừa thay đồ chuẩn bị đi chạy bộ. Cô để ý thấy quần áo của anh chỉ độc hai màu đen trắng, song tai nghe thì dường như mỗi lần gặp lại một kiểu khác nhau. Hôm nay là một đôi màu xanh lam. Chiếc quần anh đang mặc cũng dài hơn hẳn chiếc quần lúc sáng.
Bấy giờ, trong nhà chỉ có hai người họ đã dậy. Thấy Lạc Bồi Nhân sắp ra khỏi cửa, Cốc Kiều liền gọi với theo:
– Anh họ, anh cho em mượn xe đạp một lát được không ạ? Em đi chợ mua ít thức ăn!
Dù nhà có tủ lạnh, Cốc Kiều vẫn giữ thói quen đi chợ mỗi sáng, chỉ mua thức ăn đủ dùng trong ngày. Việc này có nhiều nguyên do, nhưng một phần cũng bởi cô thấy bầu không khí ngoài chợ thú vị hơn hẳn ở nhà họ Lạc.
Chiếc xe đạp của Lạc Bồi Nhân thuộc loại có gióng ngang, hơn nữa vì chân anh dài nên yên xe được nâng rất cao.
Mượn được xe, Cốc Kiều vừa nói cảm ơn xong, định leo lên thì bị Lạc Bồi Nhân gọi giật lại:
– Đợi đã!
Anh nhanh chóng hạ yên xe xuống cho vừa tầm với Cốc Kiều. Cô còn chưa kịp cảm ơn thêm lần nữa thì anh đã chạy mất.
Sáng sớm, vừa chạy bộ về đến nhà, Lạc Bồi Nhân đã nghe thấy tiếng dương cầm vọng ra từ phòng nhóc Tư nhà họ Lạc. Để phòng hờ cậu út lười nhác, mẹ cậu đã cố tình để cửa phòng mở toang.
Người thấy khổ sở nhất mỗi khi nghe nhóc Tư luyện đàn chính là Lạc Bồi Nhân, bởi anh có thể nhận ra không sót một lỗi nào trong bản nhạc của cậu nhóc. Anh thừa hiểu với thân phận của mình, nếu chỉ ra sai sót của em út thì mẹ kế sẽ chỉ càng bắt cậu nhóc luyện đàn nhiều thêm mà thôi, bởi vậy anh chưa bao giờ nói gì cả. Việc không định trở thành nghệ sĩ chuyên nghiệp và thiếu đi sự nhạy cảm với âm nhạc đôi khi lại có cái lợi riêng của nó.
Đơn cử như Cốc Kiều, cô hoàn toàn không bị tiếng đàn làm phiền, vẫn thản nhiên ngồi bóc hạt sen.
Bên bàn ăn, Cốc Kiều đang tỉ mẩn bóc hạt sen, trong khi nồi cháo trên bếp tỏa hương thoang thoảng, được đậy lại bằng một tàu lá sen. Lọ hoa trên bàn cũng đã được thay bằng những đóa sen tươi.
Vừa thấy Lạc Bồi Nhân về, Cốc Kiều nhiệt tình hỏi ngay:
– Anh họ, anh ăn hạt sen không ạ?
– Cảm ơn em, em ăn đi.
Thấy Lạc Bồi Nhân để ý đến bình sen trên bàn, Cốc Kiều liền giải thích:
– Người ta tặng kèm lúc em mua hạt sen đấy ạ. Nếu anh họ thích, mai em mua thêm một ít nữa để anh cắm trong phòng nhé.
– Không cần đâu.
Sáng tinh mơ, Cốc Kiều đã ra chợ mua hạt sen và được người bán hàng tặng kèm mấy bông hoa. Cô mua rất nhiều hạt sen, một phần để ăn, phần còn lại định bụng dùng đài sen làm một chiếc đèn lồng tặng Lạc Bồi Nhân. Anh họ vừa tặng cô một chiếc ghim cài áo, mà cô lại không có tiền để mua quà đáp lễ, nên đành tự tay làm vậy.
Khi mua hạt sen, chủ quán đã hào phóng tặng cô mấy bông hoa to, lại còn dùng cả vài chiếc lá sen chẳng còn lành lặn để gói hàng cho cô, còn những tàu lá sen cô bỏ tiền mua thì phiến nào phiến nấy đều rất đẹp. Vừa bóc hạt sen, Cốc Kiều vừa tính sẵn thực đơn cho bữa sáng. Cô để ý thấy hôm qua anh họ có vẻ rất thích món rau sam, vậy nên để cảm ơn món quà của anh, cô đã đặc biệt làm món bánh nướng nhân rau sam.
Trong bữa sáng, Cốc Kiều tinh ý chuẩn bị hai chén nước chấm cho món bánh, một chén có tỏi, chén kia thì không. Cô cố tình đặt chén không có tỏi trước mặt Lạc Bồi Nhân.
Tối nay nhà có khách, mà sáng sớm dì họ đã dẫn nhỏ Ba đi ăn cưới rồi. Tiễn hai người họ đi xong, Cốc Kiều liền ngồi trong phòng ăn làm chiếc đèn lồng đài sen của mình. Trong nhà giờ chỉ còn cô, anh họ và nhóc Tư, nên bữa trưa có thể chuẩn bị đơn giản một chút. Cô để ngỏ cửa phòng ăn để tiện nghe ngóng tiếng chuông cửa.
Nghe chuông reo, Cốc Kiều liền ra mở cửa. Cô lễ phép hỏi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!