Chương 8: (Vô Đề)

Thấy bụng Chung Hồng ngày càng lớn, Khương Chấp lại tìm đến vài lần.

"A nãi, mẫu thân, bụng Chung Hồng đang mang chính là con nối dòng của Khương gia, sao người có thể vô tình như vậy?"

Khương lão thái cười lạnh, "Liên quan gì đến ta? Ta họ Đoạn."

Tần thị chê bai, "Ta họ Tần."

Khương Chấp không thể tin nổi, quay sang nhìn ta.

Ta dang hai tay, "Ta họ Sử."

Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua khe cửa.

Nghe nói Chung Hồng sinh một nhi tử.

Vẫn đang trong tháng ở cữ, nàng ta cho người bế bọc tã đến tận cửa khoe khoang.

Người còn chưa đến gần, đã thấy từ xa có một đoàn người, đang hùng hổ kéo đến.

Người dẫn đầu dường như có chút quen mắt.

Người nọ vừa thấy ta, đôi mắt chợt sáng lên.

"Đúng rồi, chính là ngươi!" Ông ta gần như quỳ rạp xuống, "Tìm ngươi lâu như vậy, cuối cùng cũng để ta tìm thấy rồi."

Ta kinh hãi nhảy sang một bên.

Ông ta vội vàng giải thích: "Ngươi còn nhớ ba năm trước ngươi cầm một miếng ngọc bội muốn cầm đồ không?

"Vậy ngươi chắc chắn biết lão thái Đoàn gia?" Ông ta phất tay, "Bọn họ đều là con cháu Đoàn gia, đến mời lão thái về chủ trì đại cục."

Tim ta ngừng đập.

Nhận ra ông ta là chưởng quỹ của tiệm cầm đồ ngày đó.

Miếng ngọc bội vỡ tan như ác mộng, lại quấn lấy ta.

Lúc này, dưới sự dìu đỡ của Tần thị, Khương lão thái chậm rãi bước đến.

Chưởng quỹ mừng rỡ, vội vàng khom lưng tiến lên:

"Vị này chính là lão thái của Đoạn gia phải không? Lão thái, xin ngài lấy ngọc bội chủ sự Đoàn gia ra đi."

"Để bà cháu các người dễ dàng nhận nhau."

Ta cắn chặt răng, biết rõ lỗi lầm lớn mình đã gây ra, cuối cùng cũng không thể giấu được, lo lắng cúi đầu.

Không ngờ Khương lão thái lặng lẽ nắm chặt tay ta.

Tay bà cụ gân guốc, nhưng rất có lực.

Ta nhìn sang, cụ lại cười thản nhiên. Quay người lại, giọng điệu lại có vẻ nghịch ngợm như trẻ con:

"Các ngươi là người Đoàn gia sao? Ngọc bội chủ sự mất rồi, các ngươi muốn nhận hay không thì tùy, nếu không có chuyện gì khác thì đừng đến làm phiền ta, ồn ào chết đi được."

Bà cụ phất tay, ý bảo ta đóng cổng lại.

Nào ngờ, mấy chục người trước mặt lập tức quỳ xuống, đồng thanh nói: "Xin Lão thái về nhà!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!