Chương 5: (Vô Đề)

Tần thị nói với ta Khương lão thái bị ma ám rồi, người già tính tình như trẻ con, kiêu ngạo lớn mật.

Nhưng bà lại thực sự được sống trong căn nhà vườn bày trí độc đáo, cầm số bạc vụn mà Khương lão thái đưa, thứ mà bà chưa từng thấy được nhiều đến thế.

Ngây người một lát, bà thay đổi ý định, "Chúng ta cứ chiều theo lão thái thái tùy hứng một lần đi."

Rất nhanh, bà phát hiện ra chuyện không hề tầm thường.

Giống như đêm hôm đó của ta, nhìn thấy chiếc khăn thêu tinh xảo tuyệt đẹp, Tần thị liên tục khen ngợi.

Trước nay bà vẫn nghĩ Khương lão thái có vẻ kiểu cách, cho rằng đó là màn thị uy của bà mẫu đối với tức phụ.

Lại không ngờ, bà mẫu này của bà quả thật có bản lĩnh.

Mấy hôm không phân ngày đêm để chỉ dạy, Khương lão thái bĩu môi, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cụ cười khẽ, "Ngọc Oa Nhi cũng không tính là quá ngốc."

Ta với đôi mắt thâm quầng, cũng cười gượng theo, hoàn toàn không dám nói với họ, ngón tay ta sưng lên từng đốt.

Cầm kim là đau thấu tim.

Cho đến ngày giao hàng, chưởng quỹ nhận lấy quần áo thêu may sẵn.

Ông ta vẻ mặt nghiêm túc, trợn tròn mắt.

Ta không khỏi nín thở, cúi đầu xuống, sợ bị ông ta tìm ra lỗi.

Bỗng nhiên, bên tai vang lên tiếng cười sảng khoái.

Ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy chưởng quỹ vui mừng trả nốt tiền, cúi chào Khương lão thái, "Rất tốt! Rất tốt!"

Bao nhiêu tủi thân trong lòng ta lập tức trào ra, ta "òa" lên khóc lớn.

……

Cuộc sống bắt đầu trở nên suôn sẻ.

Người mộ danh mà đến nối tiếp nhau từng đợt từng đợt.

Nhưng Khương lão thái lại từ chối không gặp.

Tần thị không hiểu, tại sao lại đuổi Thần Tài tự tìm đến cửa đi.

Khương lão thái không nói gì. Cụ ngồi bên bờ ao, vô tình làm đổ thức ăn cho cá.

Tần thị vội vàng dùng cái vá vớt thức ăn cho cá bị vãi ra.

Ta có chút kỳ lạ, "Dù rắc nhiều thức ăn cho cá, cho cá ăn hết không được sao? Sao còn phải thừa thãi vớt thức ăn lên."

Tần thị lo lắng lắc cái vá trên tay, "Bụng cá này nhỏ, nếu cho ăn nhiều quá, sẽ bị no chết." Đột nhiên, cả người bà chấn động, quay đầu nhìn sang bên cạnh.

Khương lão thái nhắm mắt nằm trên ghế mây, khóe miệng khẽ cong lên.

Cứ như mới lần nữa quen biết, Tần thị ngày càng tò mò về bà mẫu mình.

Nhưng Khương lão thái không nói gì, mặc cho bà vắt óc suy đoán cũng không ra, cũng liền thôi.

Ba năm cách biệt, Tần thị cuối cùng cũng đợi được tin tức của Khương Chấp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!