Dưới ánh trăng, hắn và Khương đại thúc nói chuyện ở ngoài sân rất lâu.
Tần thị xách nước, đi gọi họ vào rửa chân.
Không biết nghe thấy gì, chậu gỗ bị đánh đổ, "bịch" một tiếng trên đất, phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm khuya.
Sau đó, lại truyền đến tiếng bà nức nở khóc thút thít.
Ta trốn sau cửa sổ, nhìn qua khe hở.
Khương Chấp dứt khoát quay lưng đi, để lại Tần thị tựa vào Khương đại thúc, nhìn bóng lưng hắn thất thần.
Khương lão thái khẽ ho gọi ta, "Ngọc Oa Nhi, ngủ đi thôi, đêm khuya trời lạnh, đừng để bị cảm lạnh."
Lòng ta bỗng dưng thắt lại, không nghĩ ngợi gì, liền tìm ra một đôi bảo vệ đầu gối cất dưới giường, chạy vội sang phòng Khương Chấp.
Do dự gõ cửa phòng hắn.
Thấy là ta, toàn thân hắn chấn động, động tác thu dọn hành lý dừng lại.
"Ngươi đến làm gì?"
Ta đẩy đôi bảo vệ đầu gối trong tay qua, lắp bắp nói: "Vào thu rồi, ngươi dùng nó có thể giữ ấm."
Khương Chấp nhận lấy, nhìn những đường kim mũi chỉ xiêu vẹo trên đó, cười khẩy: "Thật xấu xí."
Nói xong, hắn nhét nó vào giữa gói hành lý.
Hắn quay đầu nhìn ta, "Giúp ta chăm sóc tốt mẫu thân, các người cứ chờ ta trở về."
Ta ngây người, "Ngươi muốn đi? Đi đâu?"
Ánh mắt hắn đảo đi đảo lại giữa ta và gói hành lý.
Bỗng nhiên, hắn đưa tay lên trán cười: "Ngươi thật là một kẻ ngốc."
…..
Khương Chấp đã đi mấy ngày.
Dáng vẻ Tần thị không còn nhanh nhẹn như trước, thần sắc có chút mơ hồ.
Thậm chí còn cho cả một miếng gừng tươi vào canh.
Khương lão thái không ăn được cay, nửa đêm nằm trên giường trằn trọc, trên người không ngừng đổ mồ hôi lạnh.
Ta dùng khăn mặt lau đi lau lại, nhưng không có dấu hiệu ngừng.
Vội vàng chạy đi gõ cửa phòng Tần thị.
Tần thị trong lúc hoảng loạn tìm ra mấy vị thuốc, vội vàng chạy đến nhà bếp.
Đợi thuốc sắc xong, đút cho Khương lão thái uống.
Ta và bà đều mệt mỏi thở phào nhẹ nhõm.
Bỗng nhiên, một mùi than cháy lan đến chóp mũi.
Trong chớp mắt, ngọn lửa từ nhà bếp bốc lên trời, theo đà nuốt chửng cả phòng trong kề bên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!