Chương 2: (Vô Đề)

Ngày đó, ta dậy từ sớm.

Trời còn chưa sáng, ta đã đi lên ngọn núi cao hơn.

Nghe nói trên đỉnh có một loại quả vui vẻ, ta muốn hái một ít cho Khương gia, để họ đừng buồn nữa.

Tìm kiếm trong núi, trời không biết đã sáng rồi lại tối.

Đợi khi ta muốn xuống núi, đã không còn nhìn thấy đường nữa.

Xung quanh gió thổi côn trùng kêu, rộ lên từng đợt.

Ta tìm một hòn đá gối đầu, nhìn lên bầu trời đầy sao.

Hồi tưởng những ngày này ở Khương gia, là khoảng thời gian đẹp nhất kể từ khi ta có ký ức.

Không ngờ trứng gà lại dai và mềm mịn.

Không ngờ đệm trên giường lại ấm áp đến thế.

Không ngờ ta mặc nhu quần vào cũng có chút tiên khí bay bổng.

Ngoại trừ Khương Chấp, không ai lạnh lùng quát mắng ta.

Không bắt ta ngủ dưới phản gỗ, nhai rễ rau dại đắng chát, hoặc dùng roi mây quất vào người ta.

Khương gia, ta thật sự không nỡ rời đi.

Tờ mờ sáng hôm sau.

Ta nhẹ nhàng đặt một thúng quả vào sân, lưu luyến nhìn mấy cái, rồi từ từ xoay người.

Bước chân rất nặng nề, lòng ta nghẹn lại.

Không biết đã đi bao lâu, bụng phát ra tiếng "ục ục."

Ta mới nhớ ra mình chẳng giữ lại một quả nào, nhưng ta đã không còn sức để lên núi nữa.

Lờ mờ, nghe thấy có người gọi ta: "A Ngọc?"

Ta nhắm mắt lại, cười khì khì.

Mới rời đi nửa ngày, ta đã bắt đầu nhớ Tần thị rồi.

……

Đợi khi ta mở mắt ra lần nữa, mặt Khương Chấp ở ngay trước mắt, "Tỉnh rồi?"

Vừa dứt lời, Tần thị và Khương lão thái đều vây lại, hai người nhìn ta, khóe miệng cong lên.

Nghe nói Tần thị đã tìm ta suốt đêm.

Khương đại thúc bị mắng suốt đêm.

Trở lại Khương gia, trong phòng Khương lão thái dựng thêm một chiếc giường mới.

Cỏ tranh lót dưới giường, khi trở mình vào ban đêm, có một mùi cỏ xanh thoang thoảng.

Bọn họ không bao giờ nhắc đến chuyện trả ta về nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!