Chương 1: (Vô Đề)

Phụ thân ta nhận lấy năm đồng tiền đồng, trở tay đẩy ta ra.

Tiểu tử Khương gia lảo đảo lùi về sau, hắn nheo mắt hỏi ta: "Biết chữ không?"

Ta lắc đầu.

"Vậy có biết gánh củi không?"

Ta tiếp tục lắc đầu.

"Vậy ngươi biết làm gì?"

Ta nghiêng đầu suy nghĩ một lát, vẫn lắc đầu.

Khương Chấp nhảy dựng lên, thúc giục Tần thị trả hàng, "Mẫu thân, thứ ngốc này chẳng biết làm gì cả, người mua nàng ta về làm gì?"

Ta cũng tò mò, chớp chớp mắt nhìn sang.

Ánh mắt Tần thị đảo qua ta và Khương Chấp một vòng, gò má của bà hơi ửng hồng, hạ giọng xuống, "Tới tối con sẽ biết."

Mắt Khương Chấp như chứa lửa, bị bà dùng khúc củi nhẹ nhàng vỗ một cái, "Mau đi nhóm lửa, lát nữa nấu hai quả trứng gà, để tối hai đứa ăn."

"Mẫu thân! Người còn muốn cho nàng ta ăn trứng gà nữa hả?"

Khương Chấp gào lên bi phẫn, tiếng vang vọng trong sân viện đổ nát, mấy viên gạch vỡ trên bờ tường rung lắc, cuối cùng rơi xuống.

Tần thị kéo tay ta đến bên giếng, xé một mảnh vải nhẹ nhàng lau đi bụi bẩn trên mặt ta.

Sau một hồi sửa soạn, bà mới hài lòng tìm ra chiếc nhu quần màu đỏ tươi được cất dưới đáy rương cho ta thay.

Chập tối, mấy người vây quanh chiếc bàn tròn cũ kỹ.

Ngoài Khương Chấp và Tần thị đã gặp, còn có Khương đại thúc mặt đen, và Khương lão thái đã lớn tuổi.

Tần thị đặt trứng gà vào bát của ta và Khương Chấp, cười cong khóe mắt.

Tay ta cầm bát run lên, có chút hoảng sợ.

Ta nhớ phụ thân ta từng nói, nếu con gái ăn trứng gà, sẽ biến thành yêu quái mỏ dài nhọn.

"Ta không muốn biến thành yêu quái!" Trong cơn hoảng hốt, ta sợ hãi hô to suy nghĩ trong lòng ra.

Lập tức.

Khương Chấp cười khẩy, mắng nhỏ một tiếng, "Đồ ngốc."

Ánh sáng trong mắt Tần thị dần dần lụi tắt, Khương đại thúc đập bát xuống bàn, giận đùng đùng bỏ ra khỏi cửa.

Tần thị theo sát phía sau, hai người cãi nhau trong sân.

Loáng thoáng là những từ như "đồ ngu", "trả về", "không thể giữ lại."

Ta buồn bã cúi đầu, bàn tay nắm góc áo ướt đẫm mồ hôi.

Đợi khi bọn họ quay vào nhà, ta liền quỳ thụp xuống.

"Khương đại nương, ta không ngốc, ta có thể học tất cả mọi thứ, học hái rau, gánh nước, bổ củi…

"Ta sẽ hầu hạ tốt cho các người, cầu xin các người đừng trả ta về—"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!