Chương 7: Manh mối

Hắn trông chẳng khác gì một con chó.

_________________________________

Lục Vũ cuối cùng vẫn không được cho vào phòng, chỉ có thể trơ mắt nhìn cánh cửa phòng của Minh Yến lạnh lùng khép lại ngay trước mặt mình. Cậu ủ rũ quay về phòng, buồn bã trèo lên giường ngủ.

Nằm trên chiếc giường đôi rộng hai mét, thế nào cũng không ngủ nổi. Nằm ngang thì không có đầu giường, lại cứ có cảm giác sẽ có bàn tay ma quái nào đó từ gầm giường thò ra giật tóc; nằm dọc thì chỉ thấy thê lương, giường đôi rộng đến thế mà chỉ có mình cậu nằm, kết hôn xong chẳng khác nào kết hôn với nỗi cô đơn.

Giữa đêm khuya của mười năm sau, Lục Vũ rốt cuộc mới thấm thía câu nói của Lỗ Tấn: "Ta xoay ngang xoay dọc đều không ngủ nổi."

Cậu quyết định noi gương nhà văn vĩ đại, đứng dậy đi dạo.

Cứ tưởng nhắm mắt rồi mở ra, sẽ được làm CEO, cưới nam thần giàu có đẹp trai, bước l*n đ*nh cao nhân sinh. Kết quả thì làm CEO thật đấy nhưng công ty lại lao đao khủng hoảng; cưới được nam thần thật đấy nhưng ba năm kết hôn theo hợp đồng đến một miếng thịt cũng chưa được nếm; còn cái gọi là bước l*n đ*nh cao nhân sinh…

Lục Vũ đi vào thư phòng, đây căn phòng mà cậu xuyên tới khi tỉnh lại.

Đèn trong phòng bật sáng theo bước chân cậu. Ánh sáng rực rỡ từ hai hàng đèn rọi chiếu lên tủ sách cao chạm trần, trên đó còn lắp thang gỗ trượt, vừa cao cấp vừa cổ điển. Đây vốn là dáng vẻ mà cậu hằng mơ tưởng cho thư phòng lý tưởng của mình, chỉ tiếc không phải là những bức tường đầy sách quý bản bìa cứng như tưởng tượng, mà cả hai mặt tủ sách đều bị che kín bởi những tấm màn chắn mờ.

Lục Đông Đông lon ton chạy tới, cái đuôi quẫy liên hồi:

"Bố bố mau nói Đông Đông, hãy mở màn chắn ra đi. Nói nhanh, nói nhanh đi."

Khóe miệng Lục Vũ giật giật, bất đắc dĩ phối hợp: "Đông Đông, hãy mở màn chắn ra đi."

Quả bóng người cá lập tức ngừng vẫy đuôi, giả bộ ra vẻ trí não thật sự, lơ lửng bất động giữa không trung, đôi mắt vô hồn: "Vâng."

Tấm màn chắn trước mặt nhanh chóng thu xuống, giống hệt cảnh trong phim khoa học viễn tưởng, ngay lập tức để lộ ra bộ mặt thật của tủ sách.

Rồi cậu nhìn thấy cả một bức tường đầy… bàn phím!

"Đúng là lắm tiền thật," Lục Vũ hơi ngạc nhiên, nhịn không được mà buông lời càu nhàu, "thế này thì đủ mở hẳn viện bảo tàng bàn phím rồi."

Tất cả bàn phím đều được dựng đứng trên giá trưng bày, đủ kiểu dáng, xanh đỏ vàng cam, sặc sỡ vô cùng. Nhìn qua thì toàn là bàn phím được đặt làm riêng. Lục Vũ tiện tay nhấc thử một cái, khối kim loại nặng trịch suýt khiến cậu tuột tay, lớp vỏ mạ điện dưới ánh đèn rọi liên tục biến đổi sắc màu, như ánh đèn neon trong thế giới khoa học viễn tưởng, vừa xa hoa vừa cổ kính.

Cậu duỗi bốn ngón tay gõ thử, cảm giác trơn tru, âm thanh giòn vang, mỗi phím bấm đều đồng đều, không hề có tạp âm. Hoàn toàn có thể tưởng tượng, nếu gõ tốc độ cao thì tiếng gõ phím ấy sẽ hóa thành một loại âm thanh trắng dễ chịu, sẽ không còn cảnh bị bạn cùng phòng tức tối van xin đổi bàn phím nữa.

Lục Vũ khẽ cười mỉa, quẳng khối "nhạc cụ" kim loại kia trở lại giá: "Đúng là trò "học sinh kém thì hay sắm đồ xịn", Lục Đại Vũ mày thật chẳng ra gì."

Cậu xoay người nhìn sang bức tường đối diện, khóe mắt chợt bắt gặp quả bóng "nhóc hai" đang lén lút thò đầu ở cửa.

Khóe môi Lục Vũ cong cong, làm ra vẻ nghiêm túc: "Tiền Tiền, hãy mở màn chắn ra đi ."

Ngay lập tức, Thẩm Bạch Thủy nhảy ra, tức tối phản bác: "Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi không tên là Tiền Tiền! Và tôi là trí não của Minh Yến, cậu không có quyền sai khiến tôi."

Lục Vũ nhướng mày: "Được rồi, Tiểu Bạch "không tên là Tiền Tiền và là trí não của Minh Yến" hãy mở màn chắn."

Quả bóng tổng tài lập tức đứng nghiêm: "Vâng."

Thế là màn chắn ở tủ bên này cũng hạ xuống theo cùng một cách.

Quả nhiên như cậu đoán, để đưa trí não trợ lý ra thị trường thì chắc chắn không thể để khách hàng gọi tên thật, nghe vừa ngớ ngẩn vừa buồn cười. Vậy nên trí não nhất định phải có một cái tên gọi thân mật, giống như "Tiểu Ái, Tiểu Độ". Đông Đông thì gọi là Đông Đông, vậy trí não của Thẩm Bạch Thủy chắc chắn chính là Tiểu Bạch.

Thẩm Bạch Thủy khoanh tay, lạnh lùng cười khẩy: "Hừ, đúng là hèn hạ chẳng khác gì Lục Đại Vũ."

Quả bóng người cá bay lại, dùng đuôi quất một phát vào mông thằng hai.

Quả bóng tổng tài đáp trả: "Tôi nói sai chắc? Chẳng qua chỉ là kết hôn theo hợp đồng thôi, vậy mà cậu ta còn dày mặt mở quyền "bạn đời", có thể sai khiến cả trí não của Minh Yến."

"Thế papa cũng có quyền sai khiến tôi đấy thôi, tôi đã than phiền gì chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!