Chương 48: Tiền đề

Muốn chơi trò dư luận với ông đây, ông đây biết giăng bẫy đó.

________________________

Buổi livestream buổi sáng kết thúc tại đây.

Lục Vũ tháo mũ mô phỏng ra, vò vò mái tóc bị đè bẹp, vừa ngẩng đầu lên đã thấy thư ký Giang cầm một chiếc máy tính bảng đi tới.

Trí não được kết nối với các linh kiện bên trong não, cho phép người dùng xem màn hình trong suốt như pha lê, còn người ngoài nhìn vào thì chỉ thấy mờ mờ trong suốt, trừ khi được chiếu lên màn hình lớn. Có thể xem là một loại hiệu ứng chống nhìn trộm.

Đây là phòng điều khiển, ngoài kia còn có khu vực phát sóng, nên thư ký Giang không chiếu màn hình lên mà cầm máy tính bảng đưa cho Lục Vũ xem.

Thư ký Tiểu Giang hạ giọng nói: "

"Một khúc hồng tiêu chẳng kể siết" đã thưởng hơn một triệu rồi."

Lục Vũ liếc nhìn cảnh phát lại của buổi livestream trên màn hình: "Nhanh thế à? Đại ca này đúng là vung tiền như nước… Bảo anh ta đến, thôi, để tôi tự nói chuyện với anh ta."

Vì tôn trọng fan đứng đầu danh sách tặng thưởng, cậu phải tự mình cảm ơn, không thể để thư ký làm thay.

Nhìn kỹ lại, cậu phát hiện "đại ca" này chẳng những không nhắc đến tên thật của "buff trợ giúp" trong tiểu thuyết mà khi ném tiền như nước vẫn cẩn thận không hề spoil nội dung.

Đúng là một người tốt!

Lục Vũ bật giao diện trí não, vào BirdBook gửi tin nhắn cho "một khúc hồng tiêu chẳng kể siết":

[Bắt cá trên đất khô: Cảm ơn đại ca đã thưởng nha, mấy hôm nữa có rảnh thì qua "Trầm Vũ" chơi đi, tôi cho anh đóng thử vai NPC một lần.]

Phía bên kia gần như lập tức trả lời:

[Một khúc hồng tiêu chẳng kể siết: Tôi biết ngay mà, ném đến một triệu kiểu gì cũng có bất ngờ! Lục cẩu, cậu thật là tốt! Đại ca yêu cậu! Sáng mai tôi đến, chờ tôi nhé!]

Hai bên xác nhận xong thời gian liên lạc, Lục Vũ dặn dò Tiểu Giang ngày mai đón tiếp "đại ca".

Tắt trí não, cậu đứng dậy đi ăn trưa cùng Minh Yến.

Vừa ngồi xuống sofa trong văn phòng, giám đốc phòng quan hệ công chúng đã gõ cửa bước vào.

"Tổng giám đốc Lục, gần đây chúng ta có kế hoạch hợp tác nào với nhà họ Lục không?" Giọng giám đốc phòng quan hệ công chúng rất nghiêm túc.

"Cái rắm…" Lục Vũ suýt buột miệng, nhưng nghĩ giám đốc phòng quan hệ công chúng hỏi chắc chắn là có chuyện, nên cậu quay sang nhìn Minh Yến.

Minh Yến dứt khoát đáp: "Không có."

Thế nhưng nét mặt giám đốc phòng quan hệ công chúng vẫn nặng nề, đưa cho hai người xem một bản tin: "Chuyện sáng nay đấy."

Tiêu đề bài báo cực kỳ chói mắt —

[Con nuôi nhà hào môn trả ơn? Tập đoàn Lục thị tiết lộ sắp hợp tác với Trầm Vũ Technology.]

Lục Vũ vừa thấy tiêu đề đã cười khẩy: đúng kiểu giật tít của báo lá cải Hong Kong. Nhà họ Lục bây giờ đến mặt mũi cũng chẳng cần nữa à, lại giở bài "ân tình" này ra sao?

Cậu mở video trong bài báo, là buổi thuyết trình của Lục thị.

Lần này họ đang đấu thầu một nhà máy sản xuất trí não, người phát biểu chính là CEO hiện tại của Lục thị – cha của Lục Trân Ni, và cũng là chú trên danh nghĩa của Lục Vũ

Trong video, chú hai tuyên bố Lục thị đang bàn kế hoạch hợp tác với Trầm Vũ Technology, nếu thuận lợi, họ sẽ tích hợp "siêu trợ lý trí não" của Trầm Vũ vào sản phẩm trí não mới.

"Da mặt dày thật đấy? Trước đó có thèm chào hỏi tôi câu nào không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!