Mặc dù là anh hùng, nhưng lại hơi đáng khinh.
_______________________
Luật sư cầm bản danh sách mới chỉnh sửa, vẻ mặt đầy lo lắng, lặng lẽ rời khỏi văn phòng.
Dưới ánh đèn văn phòng mờ nhạt, Dương Trầm thở dài, ném cái kẻ khiến người ta phải nhức đầu – Lục Vũ – vào khoang trò chơi. Chờ đến khi buổi livestream bắt đầu, cậu ta mới ngồi xuống khu hậu đài, chăm chú theo dõi tiến độ của nhóm dữ liệu.
Sau vài ngày phát sóng, mọi thứ đã dần vào quỹ đạo. Nhân viên trong nhóm cũng đã quen việc, không cần cậu ta phải đích thân thao tác nữa. Lão Dương xoa bàn tay lên cái đầu bóng loáng của mình, thở ra một hơi dài, cuối cùng cũng có thể được thảnh thơi một lát.
" Sếp Dương, anh nghe chuyện của Lý Siêu chưa?" Một nhân viên thấy cậu ta rảnh rỗi, bèn lén lút ghé lại, giọng đầy hứng khởi.
Dương Trầm ngẩng đầu khỏi màn hình phát sóng, đầu mày khẽ giật: "Chuyện gì?"
Hôm đó, Lục Vũ kéo cậu ta đi thay trời hành đạo trong tình trạng say sỉn. Lúc ra tay thì sảng khoái vô cùng, nhưng sau khi tỉnh rượu lại khiến cậu ta không khỏi thấp thỏm. Nếu Lý Siêu báo cảnh sát, và phát hiện ra chính hai người họ là thủ phạm, thì sẽ rắc rối to.
Thế nên hai hôm nay, cậu ta cố gắng kiềm chế bản thân, không hỏi thăm tình hình của Lý Siêu chỉ sợ tự chuốc họa vào thân.
"Ha ha ha, anh không trong nhóm "Liên minh diệt Lý Siêu" à? Lý Siêu bị người ta đánh một trận tơi bời rồi!" Nhân viên kia cười hề hề, hạ giọng nói, "Lúc anh nghỉ việc khởi nghiệp, mấy người bên công ty cũ theo anh cũng nhiều mà? Tôi cũng từng bị hắn hành cho sống dở chết dở đó."
"Xảy ra chuyện gì?" Dương Trầm quay mặt đi, làm bộ như đang chăm chú xem livestream. Cậu ta biết mình diễn không giỏi bằng Lục Vũ, sợ biểu cảm sơ sảy là lộ hết. Xem ra phải tìm luật sư kia học lớp "kiểm soát nét mặt" thôi, làm người phải đạt tới cảnh giới "núi Thái Sơn sụp trước mặt mà mặt vẫn không đổi sắc".
Nhân viên kia cười gian, gửi cho cậu ta một đoạn video: "Tối hôm kia Lý Siêu bị ai đó đánh, hôm sau không đi làm nữa. Nhưng tối hôm đó có người nhìn thấy và quay lại video."
Tim Dương Trầm giật thót, cậu ta vội mở ra xem rồi lại thở phào nhẹ nhõm.
Đoạn quay ở tầng hầm giữ xe, Lý Siêu mặt mày sưng tím, tập tễnh đỡ lấy hông, đi khập khiễng về phía xe mình. Bảo vệ thấy lạ liền chạy lại hỏi:
"Ủa, Tổng giám đốc Lý, anh bị sao thế? Mà sao có mùi gì… lạ vậy?"
Lý Siêu nghiến răng nói qua loa: "Tôi bị ngã trong nhà vệ sinh." Rồi chui ngay vào xe, khóa cửa.
Video dừng ở đó. Nhân viên kia cười ha hả:
"Nghe đồn trên người hắn ta toàn mùi khai, bị đánh còn bị người ta… tè lên nữa! Trời ơi, đúng là thiên tài! Cực kỳ thoả mãn! Tuy không biết là chiến binh nào, nhưng từ giờ anh ấy sẽ là thần tượng của tôi!"
Người hâm mộ "vị anh hùng thần bí" ấy còn chưa biết – vị anh hùng đó đang ngồi ngay trước mặt mình, thản nhiên giả bộ xem số liệu.
Lý Siêu là cháu họ của một vị lãnh đạo cấp cao trong công ty, thế lực rất lớn. Dựa vào chiếc ô dù ấy, hắn tác oai tác quái bao năm mà chẳng ai dám động vào. Cái nhóm "Liên minh diệt Lý Siêu" kia, là tập hợp toàn những kẻ từng bị hắn đè đầu cưỡi cổ, trong đó có người còn đang làm, người đã nghỉ, ai nấy đều đang sôi sục bàn tán.
Theo tin nội bộ mới nhất, Lý Siêu không báo cảnh sát, cũng chẳng dám làm lớn chuyện, chỉ lặng lẽ nộp đơn nghỉ phép dài hạn.
Dương Trầm nghe đến đây, cuối cùng cũng nở nụ cười, khẽ phẩy tay cho nhân viên lui ra. Trong lòng cậu ta thoáng nhẹ nhõm, quay về nhìn vào màn hình phát sóng nơi Lục Vũ đang hăng say chỉ huy đại quân rồi đưa tay đấm đấm vào ngực mình, ánh mắt lấp lánh.
Anh em tốt, đúng là anh hùng.
Chỉ tiếc, ngay giây sau, "anh hùng" ấy lại đang ngồi xổm ngoài cửa sổ, dỏng tai nghe lén con trai mình nói chuyện.
Dương Trầm: "…"
Mặc dù là anh hùng, nhưng lại hơi đáng khinh.
⸻
Trong trò chơi, Hoa Văn Viễn đã chỉnh đốn xong đội thân binh, dẫn người đến đại doanh Giang Châu.
Chuyện chế tạo nỏ bằng bạc, y giao cho một thuộc h* th*n tín lo liệu, còn mình thì mang theo nhị thúc, nhị thẩm và biểu đệ, cưỡi ngựa phi nhanh về phía Giang Châu.
Giang Châu vốn là vùng đất giàu có. Dù thiên tai, chiến loạn khắp nơi, dân ở đây vẫn tạm sống yên. Nhưng doanh trại trú quân thì loạn như chợ vỡ. Ban ngày không luyện binh, ban đêm không canh gác. Đừng nói dẹp giặc, chỉ e vừa ra khỏi thành chưa đến nửa đường đã tan tác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!