Bài phát biểu bất hòa duy nhất là của thanh thanh thảo nguyên.
________________________
Lục Vũ nghe vậy thì không vui, ôm hai quả bóng trí não, chân trần nhảy phóc lên sofa: "Con trai ảo thì sao chứ, tương lai là thế giới AI và nhân loại cùng tồn tại, nền silicon và nền carbon hòa hợp! Con trai em có thể tồn tại mãi mãi, thân xác sẽ yếu đuối, còn máy móc sẽ trường tồn với thời gian!"
Lục Đông Đông bị kẹp dưới nách, vẫy vẫy cái đuôi, giơ nĩa lên phụ họa: "Thân xác sẽ yếu đuối, còn máy móc sẽ trường tồn với thời gian!"
Thẩm Bạch Thuỷ buông tay giả chết, chẳng buồn chơi với đám ngốc này nữa.
Ầm ĩ một hồi, cuối cùng cũng đến giờ đi ngủ.
Lục Vũ rất tự giác nằm lên giường của Minh Yến, hai quả bóng ngoan ngoãn nằm bên cạnh, để mặc cậu ngồi lướt màn hình.
Minh Yến hạ thấp ánh đèn tỏa hương, liếc sang người vẫn đang nghịch ngợm kia: "Đến giờ đi ngủ rồi, cho bọn nhỏ ra ngoài đi."
"Ngủ ngay đây, ngay đây." Lục Vũ miệng thì đáp, nhưng tay vẫn gõ lia lịa trên bàn phím ảo, trông chẳng khác nào cậu thiếu niên nghiện mạng cố tranh thủ chơi điện thoại trước khi ngủ.
Quả bóng tổng tài ngồi đầu giường, khoanh tay, giọng mỉa mai: "Không cho ra ngoài thì sao, hai người các anh cũng đâu có làm chuyện người lớn."
Nói xong còn liếc Lục Vũ một cái bằng con mắt điện tử đầy khinh bỉ.
Lục Vũ dừng tay gõ, tặc lưỡi: "Chậc, thằng nhỏ này, đây gọi là phòng trước hiểu không? Lỡ đâu một ngày papa và bố hứng lên muốn chơi trò xấu hổ, mà con ngồi chình ình ở đầu giường trừng mắt nhìn, thì ai mà chơi nổi?"
Nói rồi, Lục Vũ như con sâu bướm bơi ngửa, trườn qua cọ cọ đầu vào cánh tay Minh Yến, bị Minh Yến lạnh lùng đẩy ra: "Đừng nói linh tinh."
"Sợ gì chứ, nó ở chế độ trưởng thành chứ có phải trẻ con đâu. À, suýt quên," Lục Vũ nhanh trí lăn về chỗ mình, bỗng nhớ ra gì đó, ghé sát tai giả của Lục Đông Đông thì thầm: "Thằng hai nhà chúng ta cũng còn zin nha, thôi thôi, chuyện người lớn, không hợp với trẻ em."
Lục Đông Đông chớp mắt: "Bố ơi, con cũng là cá còn zin."
Lục Vũ xoa đầu nó: "Không sao cả, đàn ông còn zin có cái hay của nó. Chỉ có giữ thân trong trắng mới luyện được võ học tối cao."
Quả bóng người cá tỏ vẻ bối rối: "Nhưng mà, con thành thần rồi mà."
Lục Vũ qua loa gạt đi: "Thành thần rồi thì không chơi mấy trò tầm thường đó nữa."
Nói xong, Lục Vũ lại lướt màn hình, đăng tấm ảnh cậu chụp trong xưởng lên mạng: trong ảnh là chụp một chiếc búa tinh xảo dùng trong chế tác đồng hồ, xung quanh rải rác vài bánh răng cơ khí bằng đồng. Những mảng tối và sáng tối đen xen khiến bức ảnh trông như quảng cáo cho chiếc búa cao cấp.
[Bắt Cá Trên Cạn:Minh Thái Vũ tuần tra sản nghiệp nhà họ Minh, đã đạt danh hiệu mới — Minh thiếu phu nhân.]
Giờ này vẫn chưa quá muộn, cư dân mạng đang xôn xao bàn tán. Ngay sau khi bài đăng được đăng tải, bình luận liền ào ào xuất hiện, trước tiên là fan của Thẩm Bạch Thuỷ đòi hàng lưu niệm:
[Vợ Thẩm Bạch Thuỷ:Chồng tôi đâu? Đăng búa mà không đăng ảnh chồng tôi à.]
[Bạn gái chính thức của Sếp Thẩm:Hàng lưu niệm Hoa Văn Viễn đã tung ra rồi, hàng mới của Thẩm Bạch Thuỷ đâu? Cưng chiều con trai mới mà quên mất sếp Thẩm hả?]
[Phát tài phát tài:Làm ơn tìm cách cho Thẩm Bạch Thuỷ ngồi để tôi đặt lên bàn làm việc mà thờ phụng như thần tài đi.]
Rồi đến lượt fan truyện khác cũng vào trêu chọc:
[Quân đoàn Hoa Gia:Cậu nghiện làm rể rồi hả, khi nào thì mới đào hố mới?]
[Chiến binh dưới trướng Ngư Vương:Giờ cậu không phải con rể nữa, thành cô vợ nhỏ rồi. Bắt cá trên cạn, cậu lén chuyển giới rồi à?]
Toàn là chọc vui, chỉ có một bình luận chướng tai — vẫn là cái tài khoản "Thanh thanh thảo nguyên" đó.
[Thanh thanh thảo nguyên:Không biết xấu hổ, lại còn tự hào, hừ!]
Lục Vũ nhấn vào xem trang cá nhân đối phương, dựa vào kinh nghiệm lâu năm trong nghề bóc phốt anti
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!