Bác sĩ này không đáng tin cậy.
_________
"Vậy, vậy thì…" Lục Vũ nghẹn họng, ấp úng mãi mà chẳng tìm được lời nào hợp lý, cuối cùng đành gật đầu: "Thôi được."
Cậu quên mất còn vụ công ty lên sàn thất bại nữa. Trước giờ cậu chưa từng nghe qua có "con cưng của số mệnh" nào mà lại thất bại khi niêm yết cổ phiếu cả, đúng là mất mặt chết đi được! Nếu lỡ có một ngày bọn người xuyên thời gian tụ tập lại, kẻ thì vênh váo nói: "Tôi xuyên về cổ đại làm hoàng đế thiên cổ.", người thì hãnh diện: "Tôi xuyên đến tương lai làm nguyên soái liên bang."
Sau đó tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Lục Vũ: "Cậu xuyên thành gì thế?" … cậu chỉ có thể cười gượng: "À ha ha, tôi xuyên thành tổng tài bá đạo… không thể niêm yết cổ phiếu."
Minh Yến lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt biến hóa muôn màu của cậu, rồi phát hiện bàn tay đang nắm trộm tay mình đã rịn mồ hôi. Anh hơi nhướng mày, quả nhiên vẫn là cậu nhóc mười tám tuổi non nớt: "Nhưng em nói cũng có lý. Nếu để giới đầu tư biết chuyện này, đúng là chẳng hay ho gì. Huống hồ, người quen biết em cũng không ít."
Lục Vũ năm đó với cuốn tiểu thuyết 《Ngư Vương》 mà lập tức phong thần. Thêm gương mặt điển trai ngời ngời, lại được các trang web hết lòng nâng đỡ, từng nhận vô số phỏng vấn, thậm chí còn xuất hiện trên chương trình giải trí của đài truyền hình lớn.
Suy nghĩ một lúc, Minh Yến mở trí não: "Anh sẽ đặt lịch hẹn với bác sĩ riêng của mình."
Sau một loạt thao tác, đầu dây bên kia giọng lễ tân cực kỳ chuyên nghiệp: "Xin lỗi, hôm nay lịch hẹn khám ngoại trú của bác sĩ Khuyết đã kín. Lịch hẹn sớm nhất sẽ là sau 2 giờ chiều mai. Nếu quý khách đang vội, quý khách có thể đến khám trước rồi ngày mai sẽ gặp trực tiếp bác sĩ. Tất nhiên, quý khách cũng có thể chen ngang, nhưng phải trả thêm phí."
Lục Vũ sửng sốt: "Phòng khám này gian manh thật! Thậm chí còn dụ dỗ người ta trả thêm phí để chen ngang. May mà chúng ta không vội."
Minh Yến nhàn nhạt nói: "Thêm tiền. Giúp tôi sắp xếp lịch ngay hôm nay."
Lục Vũ: "…"
Lễ tân: "Vâng, được ạ."
Thế là Lục Vũ bị lôi đi, y như một đứa nhỏ bị phụ huynh kéo đi chích ngừa, mặt mày đầy bất mãn mà chẳng làm gì được.
Bãi đỗ xe ngầm là kiểu hộ gia đình một nhà xe riêng. Gara nhà họ có bốn chỗ đậu, nhưng hiện tại chỉ để hai chiếc. Minh Yến mở khóa chiếc Porsche gọn nhẹ, ra hiệu Lục Vũ lên xe.
"Sao không đi cái Bentley kia?" Lục Vũ chỉ vào chiếc Bentley màu xanh bên cạnh, trong lòng thót một cái. Chẳng lẽ bình thường Lục Đại Vũ đi Bentley, còn để vợ lái cái Porsche nhỏ này sao? Vậy thì cũng quá tệ rồi!
Minh Yến lắc đầu: "Xe Bentley quá tinh xảo, mỗi lần hỏng sửa tốn rất nhiều tiền. Anh chỉ lái nó khi ra ngoài bàn chuyện làm ăn thôi."
Lục Vũ nghe xong, thấy lý do này còn tệ hơn cả những gì mình đoán. Từ nhỏ Minh Yến đã sống trong gia đình giàu có, có bao giờ phải lo mấy chuyện này đâu. Vậy mà kết hôn rồi lại bắt đầu tính toán chi li, chẳng khác nào cảnh tiểu thư giàu có lấy phải một gã "chạn vương", chất lượng cuộc sống tụt dốc thê thảm. Nghĩ đến đây, Lục Vũ bỗng thấy áy náy vô cùng: "Lục đại Vũ này đúng là vô dụng thật!"
Minh Yến nhìn dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của cậu, không nhịn được bật cười: "Sao lại nói là vô dụng rồi?"
Lục Vũ hậm hực nói: "Nếu là em, nhất định kiếm thật nhiều tiền, mua hẳn một gara đầy xe sang. Thích chiếc nào thì lái chiếc đó, chán thì vứt đi luôn!"
Minh Yến bị chọc đến bật cười: "Dù có giàu đến mấy cũng không thể tiêu xài như thế. Phải biết tiết kiệm thì mới có tiền."
Nghe cũng có lý, nhưng trong lòng Lục Vũ vẫn thấy khó chịu. Cậu nắm lấy tay Minh Yến đang mở cửa xe: "Để em lái cho."
Minh Yến nhướng mày: "Em có bằng lái chưa?"
Lục Vũ ưỡn ngực tự hào: "Có chứ! Tôi vừa đủ mười tám là thi liền."
Cậu hớn hở giật lấy chìa khóa, còn định ga
-lăng mở cửa ghế phụ cho Minh Yến, trong đầu mơ màng vẽ ra cảnh mình sẽ thắt dây an toàn cho vợ, rồi giả vờ trượt chân… nhân cơ hội mà… hê hê.
Minh Yến thản nhiên nhắc nhở: "Mười năm rồi, bằng lái của em sớm hết hạn rồi."
Nhân lúc Lục Vũ còn đang ngơ ngác, anh nhẹ nhàng cầm lấy chìa khóa xe, xoa xoa cái đầu ngốc nghếch của cậu.
Bị xoa đầu xong, Lục Vũ lập tức ngoan ngoãn, vui vẻ ngồi vào ghế phụ, còn tự giác cài dây an toàn cho mình. Xe chạy được một đoạn khá xa rồi, cậu mới phản ứng lại: "Khoan đã… em có thể dùng bằng lái của Lục Đại Vũ mà!"
"Ha ha ha…" Minh Yến cuối cùng cũng không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!